Sự sẻ chia

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tôi luôn cho rằng, sự sẻ chia, dù rất nhỏ, cũng là điều rất quý giá trong cuộc sống. Sẻ chia phát từ trái tim, từ sự đồng cảm, không chỉ là những vật chất, tiền bạc… mà còn là sự quan tâm, đôi lúc đó chỉ là ánh mắt, cái nắm tay, hay lời khuyên... Từ những sẻ chia ấy, cuộc sống của mỗi chúng ta sẽ trở nên nhẹ nhàng và thêm phần ý nghĩa. 

Mới đây, ở 1 phòng khám tư nhân, tôi đã chứng kiến cảnh hai vợ chồng nhà nọ cãi nhau vì cô con gái cứ mải chạy lung tung nghịch phá không chịu ngồi yên. Anh chồng cáu gắt quát con và trút bực lên vợ rồi bỏ ra ngoài. Một lúc sau, hình như cũng không chịu được ấm ức nên người mẹ đã nói quay sang bắt chuyện với tôi.

Chị kể, con gái chị mắc chứng tự kỷ, bé chỉ làm những gì bé thích, không hòa nhập với bạn bè, không nghe lời bố mẹ và thường ném đồ chơi mỗi khi không vừa ý. Đôi lúc, vì không kiềm chế được, chị đã đánh mắng con, khi nguôi giận biết mình giận quá mất khôn, hối hận thì đã lỡ rồi. Vợ chồng chị cũng đã tìm đủ mọi cách để cố đưa con bé vào guồng nhưng vẫn không thay đổi được nhiều.

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Tôi nói với chị: “Chị hãy cứ để con được lớn lên thoải mái, đừng quá nôn nóng mà gò ép con bé! Không phải cứ có bệnh là mình phải tìm mọi cách đưa con vào guồng. Con vẫn có quyền được lớn lên như những đứa trẻ bình thường theo quy luật tự nhiên, từ ăn, ngồi, đi, nói và cả chơi nữa…; chỉ là điểm xuất phát của con chậm hơn các bạn cùng lứa thì sự phát triển của con cũng vì thế mà chậm hơn. Không phải cứ nôn nóng, cứ đặt ra những quy tắc, bài học cho trẻ là trẻ tiến bộ đâu chị ạ!”.

Tôi cũng đã không ngại chia sẻ với chị về mình. Có lẽ, do cùng hoàn cảnh nên khi nghe tôi chia sẻ, nét mặt chị trở nên nhẹ nhõm hơn. Sau cuộc nói chuyện ấy, chị xin số điện thoại của tôi để kết bạn Zalo cùng lời dặn: “Thi thoảng, mình nói chuyện với nhau cho vui em nhé!”.

Thực ra, tôi cũng từng có một khoảng thời gian dài mang tâm trạng nặng nề khi biết con trai mình mắc hội chứng down. Lúc đầu, khi biết con bị bệnh, tôi chẳng dám nói cho ai biết, không dám mang con ra ngoài tiếp xúc với mọi người. Tôi sống ở tỉnh lẻ, những đứa trẻ như con tôi không nhiều. Vậy nên, mỗi lần con xuất hiện thường là điểm chú ý của những người xung quanh.

Tôi sợ mỗi khi ai đó hỏi tôi: “Bé mấy tháng rồi?”, sợ mỗi khi phải nghe những câu nói như: “Sao chừng ấy tháng rồi mà trông cháu vẫn còn dại và yếu lắm!”, “Nhìn mặt nó ngây ngô quá!”… Có lẽ, khó khăn nhất của tôi lúc ấy không phải là làm thế nào để con hòa nhập tốt mà là tôi chưa chia sẻ được với ai nên lòng mình càng thêm nặng trĩu.

Cho đến khi chồng tôi đi công tác về và đọc được bệnh án của con. Anh nói: “Không sao cả! Con cái là kỳ vọng của bố mẹ, nhưng con có khiếm khuyết thế nào cũng là con. Vợ chồng mình cùng cố gắng chăm sóc để con được vui vẻ, hạnh phúc mỗi ngày là đủ!”. Đó là sự sẻ chia lớn lao nhất mà tôi nhận được. Tôi thấy mình như trút được thứ gì đó đã đè nặng lên người bấy lâu.

Các bạn tôi đến nhà chơi và biết chuyện, mỗi dịp cuối tuần hoặc khi có thời gian rảnh các bạn lại đến nhà đưa mẹ con tôi ra ngoài chơi, uống cà phê, đi công viên... Dần dần, tôi lấy lại cân bằng nhờ những sự quan tâm ấy, và tôi cũng bắt đầu chia sẻ nhiều hơn với người thân, bạn bè của tôi về con. Tôi bắt đầu lên mạng tham gia vào nhóm những bà mẹ có con như mình để chia sẻ cách chăm sóc, nuôi dạy con. Khi được trải lòng, tôi thấy cuộc sống của mình cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Tôi và các bạn tôi lập 1 nhóm chat. Những khi không gặp nhau được, chúng tôi thường chia sẻ với nhau về những buồn vui trong cuộc sống và thường kết thúc cuộc chuyện trò bằng những chiếc mặt cười xinh xắn.

Vì vậy, tôi luôn cho rằng, sự sẻ chia, dù rất nhỏ, cũng là điều rất quý giá trong cuộc sống. Sẻ chia phát từ trái tim, từ sự đồng cảm, không chỉ là những vật chất, tiền bạc… mà còn là sự quan tâm, đôi lúc đó chỉ là ánh mắt, cái nắm tay, hay lời khuyên... Từ những sẻ chia ấy, cuộc sống của mỗi chúng ta sẽ trở nên nhẹ nhàng và thêm phần ý nghĩa.

PHÚC AN

Có thể bạn quan tâm

Sau gần 7 năm phát sinh khiếu nại, toàn bộ 295 hộ dân đã ký hợp đồng giao nhận khoán với doanh nghiệp.

Việc cổ phần hóa Công ty TNHH MTV Cà phê Gia Lai: Chấm dứt khiếu nại kéo dài gần 7 năm

(GLO)- Chiều 27-7, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Hữu Quế chủ trì buổi làm việc với UBND xã Chư Sê và Công ty cổ phần Cà phê Gia Lai để đánh giá kết quả giải quyết vụ việc khiếu nại của các hộ dân nhận khoán phát sinh sau quá trình cổ phần hóa Công ty TNHH MTV Cà phê Gia Lai.

Hành trình gọi tên những người đã ngã xuống

Hành trình gọi tên những người đã ngã xuống

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát vẫn chưa khép lại. Trong gần 1,2 triệu liệt sĩ đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, đến nay vẫn còn khoảng 175 nghìn liệt sĩ chưa tìm thấy hài cốt; khoảng 300 nghìn hài cốt đã được quy tập nhưng chưa xác định được danh tính.

Hai thế hệ, một tấm lòng tri ân

Hai thế hệ, một tấm lòng tri ân

(GLO)- 25 năm qua, lần lượt ông Đoàn Văn Tiến (75 tuổi) rồi đến người con trai Đoàn Văn Quyết (42 tuổi, cùng ở thôn Bầu Zút, xã Chư Sê, tỉnh Gia Lai) đảm nhận công việc quản trang tại Nghĩa trang Liệt sĩ Chư Sê.

Gia Lai: Trao quà, khám sức khỏe cho người mù nghèo

Gia Lai: Trao quà, khám sức khỏe cho người mù nghèo

(GLO)- Sáng 26-7, Hội Người mù tỉnh Gia Lai phối hợp với Câu lạc bộ Vì sức khỏe cộng đồng TP Hồ Chí Minh và các nhà hảo tâm tổ chức chương trình tặng quà, khám bệnh, tư vấn sức khỏe và cấp thuốc cho người mù nghèo, có hoàn cảnh khó khăn.

Xã Gào trồng 400 cây xanh hưởng ứng “Tết trồng cây đời đời nhớ ơn Bác Hồ”

Xã Gào trồng 400 cây xanh hưởng ứng “Tết trồng cây đời đời nhớ ơn Bác Hồ”

(GLO)- Sáng 25-7, UBND xã Gào (tỉnh Gia Lai) tổ chức Lễ phát động “Tết trồng cây đời đời nhớ ơn Bác Hồ” năm 2026 tại sân bóng hồ cạn và khu đất công ích cộng đồng làng D, thu hút hơn 400 cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang, đoàn viên, hội viên, học sinh và nhân dân tham gia.

“Đưa các anh trở về là mệnh lệnh từ trái tim”

“Đưa các anh trở về là mệnh lệnh từ trái tim”

(GLO)- Năm 2026 đánh dấu tròn 25 mùa khô, 25 năm cán bộ, chiến sĩ Đội K52 (Phòng Chính trị, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai) rong ruổi dọc dài những cánh rừng thuộc các tỉnh Đông Bắc Campuchia để tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hy sinh tại đây. 

null