“Nơi học nghề làm người”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)-Buổi chiều muộn cuối tháng 4 vừa qua, tôi đang dọn dẹp vài thứ lặt vặt trong nhà chuẩn bị đón mừng lễ 30-4 và 1-5 thì điện thoại reo. Tôi nghe máy, giọng anh bạn già Bùi Quốc Trưởng từ Hà Nội vang lên: “Mấy anh em Gia Lai đang tụ tập ở nhà của anh Phạm Trung Đỉnh ăn mừng chiến thắng đây”.

Dứt lời, anh Trưởng gọi video Zalo để tôi nhìn thấy mấy anh em cùng đơn vị ngày xưa. Những gương mặt thân thương hiện ra trên màn hình điện thoại khiến bao ký ức lại ùa về trong tôi.

gialai.jpg
Nhà văn Nguyên Ngọc nói Trung Trung Đỉnh là người lấy Tây Nguyên, Gia Lai là “nơi học nghề làm người”. Ảnh minh họa/Nguồn internet

Mỗi khi có dịp ra Thủ đô, tôi đều đến thăm những anh em cùng đơn vị năm xưa. Trong số đó, anh Đỉnh và anh Trưởng là người tôi yêu quý nhất. Ở các anh có gì đó như vận vào tôi câu nói nổi tiếng của nhà văn Nguyên Ngọc, rằng Tây Nguyên như là “nơi học nghề làm người” vậy.

Sau cuộc chiến trở về, anh Trưởng tiếp tục với sự nghiệp bút nghiên dang dở và trở thành thư ký riêng của Giáo sư-Tiến sĩ Đỗ Nguyên Phương-Phó Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. Có thời gian, tôi vinh dự được theo học ở học viện này mấy năm, điều kiện gần gũi anh Trưởng cũng thuận lợi hơn. Anh Trưởng rất quan tâm theo dõi, giúp đỡ, động viên mấy anh chị em từ Gia Lai ra đây học. Anh nói vui: Chuyện chuyên môn thì có sách vở, thầy-cô giáo lo; còn chuyện ngoài trường lớp, sách vở thì có anh lo.

Còn với anh Phạm Trung Đỉnh, nhiều người thường quen gọi với cái tên Trung Trung Đỉnh. Ngày trước, trong kháng chiến chống Mỹ, thỉnh thoảng khi rảnh việc chiến trường, anh Đỉnh viết truyện rồi gửi về tòa soạn Tạp chí Văn nghệ Giải phóng khu Trung Trung Bộ.

Từ Gia Lai ra căn cứ Khu ủy đóng ở rừng Trà My-Quảng Nam phải mất cả tuần, thậm chí cả tháng thì thư giao liên chuyển mới đến nơi. Vậy nên, khi thư của anh Đỉnh gửi về tới tòa soạn thì bì thư đã không còn nguyên vẹn vì trải qua bao lần chuyển phát. Bên trong, tên tác giả bị nhòe, lem luốc, chỉ còn thấy chữ “Trung Đỉnh”. Các biên tập viên mới thêm vào chữ “Trung” nữa cho ra 1 bút danh đẹp. Từ đó về sau, cứ thấy bài vở anh Đỉnh gửi về, tòa soạn lại mặc định là Trung Trung Đỉnh.

Anh Đỉnh gốc ở Hải Phòng. Sự nghiệp bút nghiên của anh dở dang khi nhập ngũ vào Nam chiến đấu chống Mỹ xâm lược. Sau giải phóng (1975), loanh quanh mấy cơ quan văn hóa-văn nghệ ở Gia Lai rồi Khu 5 một thời gian thì anh được cử đi học khóa đầu tiên của Trường Viết văn Nguyễn Du. Khi ấy, vùng đất Tây Nguyên nói chung, Gia Lai nói riêng là niềm cảm hứng chủ yếu của anh với trên chục đầu sách ra đời, từ tiểu thuyết, truyện ngắn đến ký. Sách anh viết về Tây Nguyên khá thành công nhưng lạ kỳ thay, nói như nhà văn Nguyên Ngọc, đại thể là anh viết về Tây Nguyên nhưng lại... như không Tây Nguyên vậy.

Giới văn chương trong nước hay bảo nhau, nếu viết về Tây Nguyên, sau Nguyên Ngọc chỉ có Trung Trung Đỉnh. Tôi nghĩ nói vậy không sai, bởi nhà văn Nguyên Ngọc còn bảo: “Với Tây Nguyên, Trung Trung Đỉnh là nỗi ám ảnh, là sự mê hoặc, là cuộc sống, là sự rơi chìm, sự nhấn chìm, trùm lên toàn bộ cuộc đời anh... Có thể nói mà không sợ sai-Trung Trung Đỉnh phát hiện cho ta một Tây Nguyên khác... một Tây Nguyên theo tôi là một Tây Nguyên thật, mà nếu ta không hiểu cho thấu thì ta rất dễ coi thường, mặc dầu bên ngoài ta thường ra vẻ quý trọng lắm”.

Quả thật, với Trung Trung Đỉnh, không lời nào hay hơn, đúng hơn những lời nhận xét đánh giá của nhà văn Nguyên Ngọc. Nhập ngũ, theo đoàn quân “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, rồi về làm lính địa phương thuộc Tỉnh đội Gia Lai, từ đó, anh Đỉnh xem Gia Lai là quê hương thứ 2 của mình, gắn bó máu thịt cả một thời trai trẻ.

Giờ tuổi đã gần 80, mang trong mình bệnh tật do các vết thương của một thời đạn bom để lại, thế nhưng, cứ khỏe lên là anh lại vác ba lô vào chiến trường xưa. Anh coi buôn làng là quê hương, còn đồng chí, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt.

Rất nhiều tác phẩm của anh, điển hình như: Đêm nguyệt thực, Thung lũng Đak Hoa, Ngược chiều cái chết, Những người không chịu thiệt thòi..., đặc biệt là 2 tác phẩm Lạc rừng và Lính trận đã được dịch, xuất bản ở một số nước cũng như đã và đang được dựng thành phim điện ảnh theo “đơn đặt hàng” của Nhà nước. Vậy nên, nhà văn Nguyên Ngọc nói Trung Trung Đỉnh là người lấy Tây Nguyên, Gia Lai là “nơi học nghề làm người” là thế!

Có thể bạn quan tâm

Đồng bào Jrai buôn Jứ, xã Ia Tul tháo dỡ nhà sàn chuyển về khu tái định cư mới

Tháo nhà cũ, dựng cuộc sống mới ở nơi tái định cư

(GLO)- Những mái nhà sàn từng gắn bó với đồng bào Jrai buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) đang được tháo dỡ từng phần để chuẩn bị chuyển đến khu tái định cư. Với 207 hộ dân thường xuyên chịu ảnh hưởng bởi ngập lụt, cuộc di dời mở ra kỳ vọng về một nơi ở an toàn, ổn định hơn trước mùa mưa lũ.

Ngầm tràn mùa lũ: Rình rập hiểm nguy

Ngầm tràn mùa lũ: Rình rập hiểm nguy

(GLO)- Mỗi mùa mưa, các ngầm tràn ở khu vực phía Tây tỉnh Gia Lai lại tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn khi nước lũ dâng cao. Những vụ tai nạn thương tâm xảy ra đã cho thấy, cùng với tăng cường cảnh báo, việc đầu tư xây dựng các công trình vượt lũ là yêu cầu cấp thiết nhằm bảo đảm an toàn cho người dân.

Khẩn trương hoàn thành tái định cư vùng thiên tai

Khẩn trương hoàn thành tái định cư vùng thiên tai

(GLO)- Trước tình trạng nhiều dự án, phương án bố trí, ổn định dân cư khẩn cấp vùng thiên tai chậm tiến độ, UBND tỉnh Gia Lai yêu cầu các địa phương khẩn trương khắc phục tồn tại, đẩy nhanh công tác di dời, tái định cư, bảo đảm an toàn cho người dân.

Từ vụ bé trai 7 tuổi rơi từ tầng 15: Nhà chung cư có trẻ nhỏ cần kiểm tra ngay những vị trí nào?

Từ vụ bé trai 7 tuổi rơi từ tầng 15: Nhà chung cư có trẻ nhỏ cần kiểm tra ngay những vị trí nào?

(GLO)- Vụ bé trai 7 tuổi rơi từ tầng 15 một chung cư ở Hải Phòng và tử vong là lời cảnh báo về nguy cơ tai nạn đối với trẻ tại nhà cao tầng. Với gia đình có trẻ nhỏ, cửa sổ, ban công, lan can và những đồ vật có thể trở thành điểm leo trèo là những vị trí cần được kiểm tra kỹ.

Người y sĩ tâm huyết với đồng bào vùng khó

Người y sĩ tâm huyết với đồng bào vùng khó

(GLO)- Sinh ra và lớn lên tại xã An Toàn, y sĩ Đinh Văn Na sớm chứng kiến nhiều người đau ốm nhưng không đến cơ sở y tế mà chỉ trông cậy vào thầy cúng. Không ít trường hợp vì chậm chữa trị đã để lại hậu quả đáng tiếc.

Mưu sinh trên lòng hồ Định Bình

Mưu sinh trên lòng hồ Định Bình

(GLO)- Hồ Định Bình không chỉ là công trình thủy lợi quan trọng mà còn là nơi mưu sinh của nhiều hộ dân ở xã Vĩnh Thạnh, tỉnh Gia Lai. Giữa mênh mông sóng nước, ngày ngày, bằng nhiều nghề khác nhau, họ bền bỉ vun đắp cuộc sống.

null