Chiếc máy đánh chữ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Những chiếc máy đánh chữ quen thuộc một thời đã trở nên xưa cũ, thậm chí mất tăm mất dạng, có chăng chỉ còn hiện diện trong tiệm lạc xoong, đồ cũ dành cho giới sưu tầm tìm đến “níu kéo” quá khứ.

1. Hồi nhỏ, cậu tôi vẫn hay lạch cạch văn bản giấy tờ bằng chiếc máy đánh chữ. Anh Xuyên-con trai của cậu-sau khi học xong tú tài, thỉnh thoảng vẫn giúp cha đánh máy. Anh trắng trẻo, học giỏi, ngón tay dài như con gái, gõ phím thoăn thoắt khiến tôi ngưỡng mộ vô cùng.

z6721408391773-fa45be348da20e02de1e059496713411.jpg
Chiếc máy đánh chữ được lưu giữ, trưng bày tại Phòng Truyền thống Báo Gia Lai. Ảnh: Phương Vi

Cho đến một ngày, chiếc máy đánh chữ trở nên lạc hậu, thành “đồ cổ”, như một quy luật thay thế. Đó là lúc bắt đầu thời kỳ đổi mới, máy vi tính bắt đầu xuất hiện. Sự thay thế chóng vánh cũng giống như số phận các đời máy ảnh, điện thoại, ti vi, máy hát các loại…

Mấy chục năm trước, cũng như nhiều cơ quan, văn bản của Báo Gia Lai đều tạo ra từ máy đánh chữ. Công văn, kế hoạch, quyết định, văn bản có giá trị pháp lý được đánh máy, người có thẩm quyền ký, đóng dấu. Tôi đã thần người ra khi lục lại hồ sơ, giấy tờ và thấy quyết định tiếp nhận từ giáo viên về làm báo có con dấu cơ quan và chữ ký của bác Phạm Thượng Ký khi đó là Tổng Biên tập. Tờ quyết định bằng giấy poluya mỏng, hoen nhòe phần nào nhưng chữ còn khá rõ. Cũng đã gần vài chục năm kể từ ngày bác Ký về với thế giới của những nhà báo cách mạng thế hệ trước của tờ báo Đảng tỉnh nhà.

2. Khu tập thể 33 Hùng Vương, TP. Pleiku (trụ sở cũ của Báo Gia Lai sau tiếp quản năm 1975), sau mấy lượt gia đình các anh chị đi trước, chúng tôi chuyển đến tạm trú. Ngoại trừ các anh chị đã lập gia đình, cánh nhà báo độc thân chúng tôi sống hồn nhiên, vô tư. Chỗ ở của chúng tôi vì thế thường là nơi “ra vào” của anh em quen biết, bạn bè trong nghề, anh em cơ quan khi mải vui quên lối về hay chẳng may đắc tội với “nóc nhà” khiến cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt.

Trước khi chuyển từ công nghệ in typo sang offset, bản thảo tin, bài của phóng viên Báo Gia Lai chỉ viết tay, sau khi biên tập mới dùng máy đánh chữ đánh máy lại trước chuyển cho Ban Biên tập duyệt và lưu trữ. Quy trình này mặc nhiên đòi hỏi phóng viên cẩn thận chăm chút chữ viết. Gặp lúc lãnh đạo khó chịu, bản thảo chữ xấu rất dễ bị soi, bị phê bình rát da hoặc có thể chậm lại, xử lý… sau.

Chữ đẹp, chữ xấu, chữ “cà chớn” đủ cả. Mà đa số cánh phóng viên viết “ẩu”, như... cố tình làm khó cán bộ, nhân viên đánh máy.

3. Bản thảo của tôi dần chuyển từ viết tay sang bản đánh máy chữ. Nếu tôi nhớ không nhầm thì bắt đầu chuyển bản thảo đánh máy đến cơ quan trong số những cộng tác viên tích cực nhất là anh Bạch Văn Minh. Anh Minh là giáo viên Thể dục, cộng tác với báo rất tích cực, viết đa dạng, nhiều lĩnh vực. Lân la chơi, thấy anh cặm cụi đánh máy bản thảo, tôi phục lắm. Bác Nguyễn Xuyến ở Đà Nẵng, người có 15 năm theo Bác Hồ viết về phong trào hợp tác hóa nông nghiệp, cũng là một cộng tác viên gửi bản thảo qua máy đánh chữ rất đẹp. Còn có anh Trần Hữu Nghiễm, thầy giáo Huế ở Cà Mau, chuyên cộng tác thơ, cũng gửi bản thảo tương tự.

Học theo các anh, tôi cũng tìm cho mình một chiếc máy đánh chữ nho nhỏ, xinh xinh. Đó là chiếc máy do Đức sản xuất, màu xanh, nhỏ gọn chừng 2 quyển vở gộp lại. Đặc biệt, bộ chữ của chiếc máy này chưa bị mòn nhiều, chữ đánh sắc sảo, không mất nét, mất dấu. Anh Lê Trạc Ký, lúc đó là Phó Chủ tịch Hội Nông dân tỉnh vì thấy tôi tha thiết quá nên không thể cầm lòng mà tặng cho để làm nghề. Lúc đầu “mổ cò” như “gà mổ thóc” kỳ cạch từng phím, từng chữ, rẹt rẹt tẩy xóa hàng dài nhưng sau thì quen dần. Viết tin, bài bằng máy đánh chữ buộc tôi chậm lại, từ bố cục, ý từ lớn nhỏ, trước sau, lựa chọn từ, đặt câu hay cách diễn đạt đều cẩn thận, chăm chút, tránh nhầm lẫn, trùng lặp, sai sót. Khỏi phải nói, cầm bản thảo bằng máy đánh chữ dù ngắn, dài nhưng sạch sẽ, ngăn nắp, chỉn chu, tác giả là người cảm thấy dễ chịu và hài lòng đầu tiên. Tôi phải thừa nhận kỹ năng viết lách súc tích, chặt chẽ, gọn gàng, mạch lạc có phần được rèn luyện trong thời gian này. Và khi chuyển sang dùng máy vi tính, tình hình thuận lợi hơn rất nhiều.

4. Quên bẵng, không chuyên tâm chú ý và qua mấy lần chuyển nhà, đến giờ, nhiều tư liệu, hình ảnh, vật lưu niệm bị thất lạc, mất mát, có thứ đầy tiếc nuối và đau lòng. Trong đó, với tôi, có chiếc máy đánh chữ. Nỗi mất mát càng xoáy sâu khi tôi có ý định hình thành một góc nhỏ kỷ niệm làm nghề. Ý đồ của tôi không có gì ghê gớm, chỉ cần vài cuộn phim, hộp đựng phim Kodak, Konica, chiếc máy ảnh Praktica một thời tôi từng mượn vàng của anh mình để mua, chiếc máy ảnh kỹ thuật số đời đầu, kỷ vật các chuyến công tác… Tôi nhớ mình đã bôi dầu, cho chiếc máy đánh chữ vào bọc, cẩn thận đặt ở đáy tủ sắt cất kỹ trên gác lỡ, thế mà! Chẳng hiểu sao, lúc này, góc nhỏ kỷ niệm làm nghề có chiếc máy đánh chữ cũ càng, lại đáng giá đến như vậy.

Có thể bạn quan tâm

Kỷ niệm 110 năm ngày sinh cố thi sĩ Yến Lan.

Kỷ niệm 110 năm ngày sinh cố thi sĩ Yến Lan

(GLO)- Tối 1-3, tại nhà lưu niệm thi sĩ Yến Lan (khu phố Hòa Cư, phường An Nhơn Đông), Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai phối hợp với UBND phường An Nhơn Đông tổ chức chương trình tọa đàm - thơ nhạc kỷ niệm 110 năm ngày sinh cố thi sĩ Yến Lan (2/3/1916 - 2/3/2026).

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

(GLO)- Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”.

Sức sống mới từ các đội cồng chiêng nữ

Sức sống mới từ các đội cồng chiêng nữ

(GLO)- Từ làng Leng, Kgiang (xã Tơ Tung), thôn Suối Đá (xã Vĩnh Sơn)…, nhiều phụ nữ Bahnar ở Gia Lai đang lặng lẽ nhưng quyết liệt bước ra khỏi những khuôn mẫu cũ để làm sống dậy di sản văn hóa cồng chiêng.

Tết tàn

Tết tàn

Người về cố hương muộn trong một buổi sáng mưa phùn. Thứ mưa không thành giọt mà chỉ lửng lơ trong không khí, đủ để làm áo ướt lúc nào không hay. Đúng hôm tết vừa hết.

Ngàn năm bóng ngựa

Ngàn năm bóng ngựa

(GLO)- Ai về đường ấy hôm nay/Ngựa hồng ai cưỡi, dù tay ai cầm?… Khi ruổi rong ở xứ Nẫu Bình Định - Phú Yên, thỉnh thoảng lại nghe lóc cóc tiếng vó ngựa kéo xe đưa khách, chở hàng và như một kiểu tự động “au tô” phát, miệng tôi lại lẩm nhẩm mấy câu ca dao này.

Hàng ngàn người dân và du khách nô nức tham gia lễ hội Chợ Gò tại Tuy Phước vào sáng mùng Một Tết Bính Ngọ 2026 để mua lộc đầu năm và tham gia các trò chơi dân gian truyền thống.

Mùng 1 Tết: Rủ nhau trẩy hội xuân Chợ Gò

(GLO)- Trong làn sương xuân của sáng mùng một Tết, người dân rủ nhau tìm về một phiên chợ chỉ họp đúng vào buổi đầu năm. Ở đó, chuyện mua bán không nặng lời lãi mà là gửi gắm ước nguyện và chút lộc xuân cho một năm mới đủ đầy.

Cụm linh vật năm Bính Ngọ 2026 tại Quảng trường Nguyễn Tất Thành trở thành điểm nhấn nghệ thuật thu hút người dân và du khách du xuân. Ảnh: Đoan Ngọc

Năm Ngọ nói về ngựa: Từ tranh Bát tuấn đồ đến Mã đáo thành công

(GLO)- Trong hệ thống can chi Á Đông, Ngọ không chỉ là mốc thời gian mà còn là biểu tượng văn hóa gắn với con ngựa. Từ tranh Bát tuấn đồ đến các thành ngữ Bát tuấn hùng phong, Mã đáo thành công, hình tượng này cho thấy cách người xưa gửi gắm quan niệm về con người, tập thể và thời thế qua vó ngựa.

"Càng địa phương, càng thế giới"

"Càng địa phương, càng thế giới"

(GLO)- Đó là quan điểm được PGS, TS. Bùi Hoài Sơn - Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội chia sẻ cách đây ít lâu khi nói về giá trị của bản sắc trong bối cảnh toàn cầu hóa.

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

(GLO)- Với việc hợp chuẩn OCOP, nhiều sản phẩm thổ cẩm Bahnar, Jrai ở Gia Lai bắt đầu định vị được thương hiệu. Quá trình này có công rất lớn của nhiều phụ nữ, nghệ nhân đã dồn tâm huyết từng bước đưa thổ cẩm truyền thống ra thị trường.

Mỗi cây nêu dựng lên không chỉ góp thêm sắc xuân, mà còn mang ý nghĩa bảo tồn nét đẹp văn hóa cổ truyền của dân tộc. Ảnh: Ngọc Nhuận

Dựng nêu đón Tết - gợi sắc xuân từ mỹ tục xưa

(GLO)- Dựng cây nêu đón Tết là một phong tục có từ xa xưa trong đời sống văn hóa của người Việt. Mỹ tục này từng bị mai một, tuy nhiên, những năm gần đây đã được nhiều địa phương ở tỉnh Gia Lai phục dựng như một hoạt động văn hóa cộng đồng, góp phần bảo tồn và phát huy giá trị truyền thống.

null