Bàu Cạn một thời...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Đến đèo Hàm Rồng xuôi theo quốc lộ 14B một quãng, khách phương xa hẳn phải ngỡ ngàng bởi một chấm xanh đầy quyến rũ: Những dòng chè xanh nhấp nhô lượn sóng kế bên dải hồ lóng lánh như con mắt xanh dưới nắng mặt trời. Chiêm ngắm phong cảnh yên bình, nên thơ này, có lẽ không nhiều người biết những gốc chè kia đã có tuổi gần thế kỷ. Trong những biến thiên lịch sử của một vùng đất, dẫu đã qua bao thế hệ công nhân, bao đời các ông chủ phương Tây thì có lẽ, thời thuộc Pháp vẫn là đáng ghi lại nhất. Nó nhắc ta không thể quên lối làm ăn, lối cai trị của các ông chủ thực dân đã ngự trị tới gần 30 năm trên mảnh đất này.
Đồn điền Bàu Cạn ra đời năm 1923. “Bàu Cạn” là tên dân gian, theo cách gọi của người Việt ở miền Nam Trung bộ. Cũng bởi, trong khu vực đất đai mà các nhà thực dân bao chiếm có một chỗ trũng, đọng nước vào mùa mưa, nhưng theo thời gian, chiếc bàu khô hẳn, không còn nước và bồi lắng trên vùng đất này. Chính thức, tên của nó là Công ty Nông nghiệp Chè và Cà phê tỉnh Kon Tum-An Nam (Compagnie Agricole des Thés et Cafés du Kon Tum-Annam, viết tắt là CATECKA).
 Vườn chè Bàu Cạn. Ảnh internet
Vườn chè Bàu Cạn. Ảnh internet
Thực ra, lúc đầu, người ta không định trồng chè mà trồng cà phê, ca cao. Do phương tiện bơm tưới bấy giờ không kham nổi mới chuyển sang trồng chè. Dù vậy, việc đối phó với nắng gió mùa khô cuồng nộ cũng không phải dễ dàng. Để cây chè sống được, người ta phải đội cho mỗi cây một chiếc nón lá đặt mua từ Bình Định. Ấy là chưa kể việc phòng ngừa cây chè bị dế cắn, các ông chủ phải thuê đồng bào dân tộc và trẻ em bắt bằng tay. Cứ mỗi lon dế đổi một lon gạo. Công nhân đồn điền lúc đầu được mộ từ các tỉnh phía Bắc, sau không chịu nổi sốt rét, bỏ trốn quá nhiều, các ông chủ mới quay sang tuyển các tỉnh miền Trung. Tiêu chuẩn mỗi công nhân tháng 24 kg gạo, một căn phòng mái tranh vách nứa 16 m2. Chế độ làm việc quy định “hết việc không hết giờ”, bởi vậy có lúc công nhân phải làm tới 10-11 giờ/ngày. Xung quanh Bàu Cạn lúc bấy giờ còn là rừng già. Rừng thiêng nước độc khiến không ai thoát khỏi đau ốm, nhất là sốt rét, nhiều người vì bệnh mà chết. Công nhân đã khổ cực trăm bề, lại thêm bọn cai, ký đè nén, trù úm. Được trả lương cao gấp 3 lần công nhân, các ông chủ đã tạo nên một mạng lưới tay chân quyền uy và tuyệt đối trung thành. Cai có quyền đuổi việc nên không hiếm trường hợp chỉ vì mâu thuẫn cá nhân mà công nhân bị trù úm, đuổi việc vô lý. Ai bị đuổi việc, chúng đều bắt mang hết đồ đạc, cho xe chở ra ngã ba Hàm Rồng rồi thả xuống, bỏ mặc đó…
Trên tầng lớp cai, ký là các ông chủ thực dân. Từ lúc ra đời cho đến năm 1975, đồn điền Bàu Cạn đã qua khoảng 7-8 đời chủ. Thực ra, trong số họ cũng có những người không đến nỗi nào. Chẳng hạn như Sahvaire, có vợ người Liên Xô nên ông có cảm tình với công nhân; hay như Mocher, vốn xuất thân từ công nhân nên cũng phần nào thông cảm với hoàn cảnh người lao động. Ông này vừa đóng thuế cho chính quyền Sài Gòn vừa đóng thuế cho Cách mạng. Tuy nhiên, những người này lại chỉ được giao quyền chủ đồn điền không lâu. Các tay chủ ứng xử với công nhân thô bạo kiểu thực dân vẫn đa số mà điển hình là Socnen. Socnen là chủ đồn điền đầu tiên, đồng thời cũng là người có thời gian làm ông chủ lâu nhất… Vẻ mặt lầm lì, dáng đi chúi về phía trước, đầu cúi gằm, ông ta được công nhân đặt cho biệt danh là “Cọp gằm”. Socnen đặc biệt nóng tính và hay đánh đập công nhân vô cớ. Cứ mỗi lần gặp chuyện không vui, thấy ai trước mặt là ông ta đưa ngay một quả đấm. Anh Thương-một công nhân bị đánh đến phải nhập viện bởi một lần ông ta gặp chuyện “không vui” như thế…
Số vốn ban đầu khoảng 2,5 triệu Franc được nâng dần qua từng năm, theo đó, sản lượng chè cũng tăng dần. Năm cao nhất, Bàu Cạn đạt sản lượng trên 340 tấn chè khô, lợi nhuận 1,145 tỷ Franc. Công bằng mà nói, công nhân được trả lương cũng không đến nỗi nào. Thế nhưng gần như chẳng ai dư dả vì rượu chè, cờ bạc. Đánh bạc diễn ra công khai. Nhiều con bạc say máu đút tiền cho cai để trốn việc, sa chân vào những cuộc sát phạt đỏ đen. Không những không cấm, các ông chủ còn ngầm khuyến khích, xem đó như một cách để cột chân công nhân vào đồn điền. Cuộc sống nô lệ, tù túng không lối thoát ấy đã cắt nghĩa vì sao Bàu Cạn sớm trở thành cái nôi của phong trào công nhân khi được các đảng viên như: Trần Ren, Phan Thủy Tú, Lâm Thị Nở… giác ngộ và thổi bùng ngọn lửa đấu tranh cách mạng.
Người kể cho tôi nghe những chuyện đã khỏa lấp theo dòng thời gian này là ông Thân Trọng Chi-người gốc Huế, có thời gian hoạt động cách mạng tại Bàu Cạn, từng 2 lần bị địch bắt tù đày… Ông Chi đã mất và bây giờ “địa chỉ đỏ” Bàu Cạn có lẽ đã chẳng còn ai là chứng nhân một thời tăm tối…
NGỌC TẤN

Có thể bạn quan tâm

“Biển không sóng” nơi cao nguyên

“Biển không sóng” nơi cao nguyên

(GLO)- Thời điểm này, sông Ba trở nên hiền hòa, trong vắt, lặng lẽ chảy. Mực nước hạ thấp, lòng sông thu hẹp dần, để lộ ra những bãi bồi cát trắng trải dài dưới chân các cây cầu bắc ngang dòng nước.

Sắc màu cuộc sống bên những ngôi nhà cổ ở Thuận Nghĩa

Trầm mặc nhà cổ ở Thuận Nghĩa

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, ở làng Thuận Nghĩa (xã Tây Sơn, tỉnh Gia Lai) vẫn hiện diện một khoảng lặng rất riêng. Đó là những ngôi nhà cổ trầm mặc bên hàng cau, vườn cây, như những mảnh ký ức của làng quê xưa, âm thầm gìn giữ nếp sống, gia phong và dấu ấn của thời gian.

Phường Pleiku khai trương Phố đêm Chợ Nhỏ.

Phường Pleiku khai trương "Phố đêm Chợ Nhỏ"

(GLO)- Tối 30-1, tại đường D2, khu vực bờ kè suối Hội Phú (phường Pleiku), UBND phường Pleiku tổ chức lễ khai trương “Phố đêm Chợ Nhỏ” - mô hình không gian văn hóa, ẩm thực và du lịch cộng đồng, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế ban đêm trên địa bàn.

Khám phá Phố đêm Chợ Nhỏ. Ảnh: Bảo Ngọc

60s Gia Lai: Khám phá Phố đêm Chợ Nhỏ

(GLO)- Tối 25-1, “Phố đêm Chợ Nhỏ” (phường Pleiku) chính thức đi vào hoạt động thử nghiệm, thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham quan, trải nghiệm, và thưởng thức ẩm thực, mang đến một nhịp sống đêm mới cho đô thị phố núi.

Buôn làng bừng sáng từ ý Đảng - lòng dân

Buôn làng bừng sáng từ ý Đảng - lòng dân

(GLO)- Những ngày đầu năm 2026, không khí mừng Đảng, mừng Xuân đang lan tỏa nơi các buôn làng vùng cao nguyên Gia Lai từ hệ thống đèn đường mới thắp sáng ban đêm, sắc hoa rực rỡ hai bên lối đi, đến tuyến đường bê tông rộng rãi, sạch đẹp vừa hoàn thành.

Giữ hồn quê giữa những đổi thay

Tiếp thêm sức sống cho làng nghề nón lá Gò Găng

(GLO)- Trải qua bao thăng trầm, làng nghề nón lá Gò Găng (phường An Nhơn Bắc, tỉnh Gia Lai) vẫn hiện diện trong đời sống văn hóa của người dân địa phương. Hiện nay, nghề chằm nón tuy không còn là nguồn thu nhập chính, song những thợ lâu năm nơi đây vẫn âm thầm gắn bó với nghề, gìn giữ ký ức làng quê.

Vĩnh Sơn thắm sắc hoa đào mùa đông

Vĩnh Sơn thắm sắc hoa đào mùa đông

(GLO)- Mùa đông Vĩnh Sơn - miền sơn cước vốn được ví như “xứ lạnh” của vùng Tây Sơn hạ đạo (tỉnh Gia Lai) - trầm lắng, se lạnh và ẩm ướt. Năm nay, Vĩnh Sơn đón một món quà bất ngờ khi hoa đào nở sớm, bừng sáng núi rừng.

Hồi sinh làng nghề truyền thống nhờ chuyển đổi số

Hồi sinh nhờ chuyển đổi số

(GLO)- Khi thị trường Trung Quốc giảm mạnh nhu cầu, các kênh mua bán truyền thống trong nước cũng thu hẹp, người dân làng nghề tiện gỗ mỹ nghệ Bắc Nhạn Tháp (phường An Nhơn) đã chủ động chuyển đổi số, mở ra hướng đi mới giúp nghề truyền thống hồi sinh.

null