Trận đánh sân bay Tân Tạo và Hòn Cong năm xưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Chiến tranh đã kết thúc hơn nửa thế kỷ, mà biết bao người con ưu tú của đất nước vẫn còn nằm lại nơi chiến trường xưa, trong đó có các chiến sĩ Tiểu đoàn đặc công 407 hy sinh trong trận đánh Hòn Cong-sân bay Tân Tạo năm 1966.

Đầu tháng 9-1965, Sư đoàn Không vận số 1 của Mỹ mang tên Sư đoàn Kỵ binh bay đổ bộ lên Quy Nhơn (Bình Định cũ) và sau đó theo đường 19 lên đóng quân ở An Khê (Gia Lai cũ), hòng khống chế cả vùng Tây Nguyên và Trung Trung bộ, ngăn chặn quân chủ lực của ta phát triển về đồng bằng và càn quét đánh phá vùng giải phóng, vùng căn cứ của ta. Nhưng khi chúng vừa đặt chân đến mảnh đất này đã bị quân và dân ta giáng cho chúng những đòn phủ đầu đáng nhớ, trong đó có trận tập kích thẳng vào sân bay Tân Tạo và điểm chốt Hòn Cong đầu năm 1966.

Câu chuyện bi hùng

Khi còn công tác ở An Khê (K.8) trước ngày giải phóng miền Nam (30-4-1975), tôi đã từng nghe Bí thư Ban cán sự K.8 Hồ Ngọc Năm, Huyện đội trưởng Võ Doãn Hào và vài người kể câu chuyện về các đồng chí đặc công của Tiểu đoàn 407. Trong trận đánh phối hợp với quân chủ lực Quân khu 5 vào sân bay Tân Tạo và chốt Hòn Cong của Sư đoàn Không vận số 1 Mỹ, có 3 chiến sĩ đặc công bị kẹt trong một hang đá, đến đêm thứ ba thì không còn khả năng giải cứu... Và những năm gần đây, đã mấy lần tôi lại nghe câu chuyện này từ anh Trần Cây-nguyên chiến sĩ Tiểu đoàn đặc công 407. Sau này có thời gian anh làm Phó Chủ tịch UBND thị xã Pleiku.

z6835725315602-fa00a7b6adc2a1402765ce114519e23c.jpg
Sân bay Tân Tạo xưa nhìn từ trên cao. Ảnh internet

Từ câu chuyện nói trên, tôi đã tìm nhiều sách báo nói về những trận đánh của ta trong thời gian này ở An Khê, nhưng rất ít thông tin có liên quan. May mắn, tôi tìm thấy một ít thông tin trong cuốn sách "Những trận đánh lịch sử của Quân đội Nhân dân Việt Nam" của Nhà xuất bản VH-TT 2013, Tr 190-198.

Tác giả Hồ Ngọc Sơn có kể sơ lược trận này, vì tác giả là chỉ huy bên lực lượng pháo binh, chỉ có nhiệm vụ tập kích bằng cối 62 ly vào sân bay Tân Tạo, không tham gia “luồn sâu, đánh trúng” điểm chốt Hòn Cong. Vì thế, cuốn sách không có thông tin về các trinh sát đặc công của ta hy sinh khi được phân công ở lại sau trận đánh để nắm tình hình diễn biến của địch, chuẩn bị cho trận đánh bồi thứ hai. Các anh bị pháo dội trúng hang đá đang ẩn nấp, miệng hang bị lấp lại bởi một tảng đá nặng hàng chục tấn.

Tuy nhiên, có một đoạn trong bài viết, tác giả Hồ Ngọc Sơn kể: “Về đơn vị đặc công (407) có mấy mẫu chuyện thật xúc động, suốt đời tôi không quên. Mũi đặc công đánh trên đỉnh Hòn Cong tiêu diệt hoàn toàn trung đội địch, phá hủy trung tâm thông tin chỉ huy bay (sân bay Tân Tạo và sân bay Cây Me-An Khê, NV) được lệnh trụ lại đánh bồi địch một cú nữa cho chúng càng khiếp đảm. Cả tổ nấp ở một hang đá nhỏ, không may bị trực thăng đổ quân chiếm lại bắn vu vơ đều bị thương. Biết không sống được và không thể trở về, anh em đã chiến đấu anh dũng, tiêu diệt nhiều lính Mỹ và tất cả đều hy sinh”.

Và có đoạn tác giả Hồ Ngọc Sơn lại kể: “Do đánh vào quá sâu trong trung tâm, bị lạc đường, có anh em không ra kịp khi trời đã sáng. Một chiến sĩ ta bị thương nặng (tôi không nhớ tên-HNS) đã nấp kín dưới một đám cây nhỏ rậm rạp, địch không phát hiện được.

Anh kể lại: Mũi trưởng Lý chiếm lĩnh một góc đỉnh đồi, gom hết vũ khí, lựu đạn thu được của địch, chuẩn bị chiến đấu. Một trung đội lính Mỹ lùng sục kéo lên. Đợi địch đến gần, Lý quét tiểu liên ngã gục nhiều tên, Lý di chuyển qua lại đánh trả quyết liệt, tiêu diệt những tổ lính Mỹ và anh đã trúng đạn hy sinh. Lính Mỹ tưởng ta có nhiều người, xông lên bắt sống, nhưng chỉ thấy có một mình trung đội trưởng Lý. Chúng nó lấy một tấm vải dù đỏ đắp lên mình anh. Và có những tên Mỹ bỗng dưng đứng nghiêm giơ tay chào. Có lẽ chỉ những chiến đấu viên trên chiến trường mới hiểu rõ và vô cùng cảm phục tinh thần dũng cảm của người lính. Còn người chiến sĩ bị thương đêm đó đã bò ra khỏi hàng rào của địch và suốt 5 ngày đêm liếm sương, ẩn nấp, nhắm hướng Tây bò lết đến khi kiệt sức bất tỉnh may mắn được đồng bào nhìn thấy khiêng vào bệnh xá và được cứu sống. Anh đã kể cho tôi nghe câu chuyện của mũi trưởng Lý, khiến tôi rưng rưng nước mắt...”.

Nhưng theo Bí thư Ban cán sự K.8 Hồ Ngọc Năm, Võ Doãn Hào và anh Trần Cây thì câu chuyện có đôi chỗ khác nhau: Kết thúc trận đánh vào chốt Hòn Cong, đơn vị phân công một tổ trinh sát 3 đồng chí bám trụ lại nắm tình hình và chờ trận bồi thứ hai vào đêm hôm sau, 3 đồng chí ấy nấp trong một hang đá ngoài chốt Hòn Cong, giữa lưng chừng dốc trong rừng cây rậm rạp, nhưng không may, khi Mỹ phản kích vào ngày hôm sau, pháo bom chúng dội trúng hang, miệng hang bị một tảng đá to hàng chục tấn đè lên, 3 chiến sĩ bị kẹt trong hang.

Đêm hôm sau, đơn vị tìm vào, bắt liên lạc được với anh em, nhưng không thể nào cứu được, chỉ biết đưa nước và lương khô vào hang cho anh em. Đến đêm thứ ba vào thì anh em không cho tiếp tế nữa, biết mình không thể thoát ra được thì dũng cảm hy sinh ở đây.

Thương xót cho đồng chí mình, nhưng không thể nào khác được, những chiến sĩ bên ngoài hang đành ngậm ngùi chia tay nhau trong nước mắt, đau thương khôn cùng! Anh Cây chỉ nhớ được quê của các đồng chí ấy ở Việt Bắc, một người tên là Bằng, dân tộc Tày.

Hợp đồng tác chiến hoàn hảo

Trở lại trận đánh sân bay Tân Tạo và chốt Hòn Cong, trong bài viết đã nói trên, tác giả Hồ Ngọc Sơn kể lại: “Sân bay Tân Tạo được địch bố phòng kiên cố, với 16 hàng rào thép gai các loại cùng hỏa lực dày đặc. Ba đêm liền, các mũi đặc công của ta chỉ vào được đến hàng rào thứ tư, thứ sáu. Trận đánh tưởng chừng phải bỏ dở, nhưng thật may, chúng tôi gặp được Nhon Chiu-một trung đội trưởng du kích là người địa phương thuộc địa hình như lòng bàn tay.

Với lòng căm thù giặc sâu sắc và rất dũng cảm, Nhon Chiu dẫn bộ đội đặc công đi theo con suối cạn chạy dọc giữa hai quả đồi, là nơi địch sơ hở. Trinh sát đặc công của ta lên được tận đỉnh Hòn Cong và chạm được vào khẩu đại liên của chúng. Vậy là, thủ trưởng quân khu quyết định “khai hỏa” ngay sau khi lệnh ngừng chiến (để quân đội hai bên tham chiến vui đón Tết năm 1965 sang 1966-NV) của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam hết hiệu lực.

z6835725325560-146cbab5f21b1cce79f3f93ccbb8601c.jpg
Trực thăng tiếp nước sinh hoạt cho lính Mỹ ở chốt Hòn Cong năm 1966. Ảnh nguồn internet

Quá 24 giờ vài phút, bỗng một ánh chớp lóe lên trên đỉnh Hòn Cong. Tôi lập tức hô to: “Bắn!”. Những đường lửa cầu vồng vun vút, những tiếng nổ ùng oàng không dứt của đạn cối, cùng tiếng súng, thủ pháo của bộ đội đặc công nổ giòn. Nhiều máy bay địch bị phá hủy, những đám lửa bùng cao trong bãi đỗ trực thăng. Chỉ trong vòng mươi phút, đơn vị tôi đã “trút lửa” xong và lập tức rút quân. Ít phút sau, các pháo cỡ lớn của địch đồng loạt, cấp tập bắn dồn dập vào khu vực sau lưng trận địa pháo, nhưng chúng tôi đã rút lui an toàn và không ai bị thương.

Trong trận này, Lữ đoàn Kỵ binh bay bị tê liệt hoàn toàn. Sau trận đánh, tôi bị một trận sốt rét “thập tử nhất sinh”, nhưng nhờ bệnh xá cứu chữa tận tình, 20 ngày sau, tôi hồi sức và trở về đơn vị. Hai hôm sau, Sư đoàn trưởng (Đoàn Sao Vàng) Giáp Văn Cương và Chính ủy Đặng Hòa cho mời tôi lên ăn cơm trưa và biểu dương đơn vị tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Theo tin cơ sở của ta báo về, đơn vị tôi đã bắn cháy, phá hủy, làm hư hỏng 97 máy bay trực thăng; Tiểu đoàn Đặc công 407 diệt gần 500 lính kỵ binh bay, làm tê liệt hoạt động của lữ đoàn dự bị ở hậu cứ của địch”.

***

Chiến tranh đã kết thúc hơn nửa thế kỷ, mà biết bao người con ưu tú của đất nước vẫn còn nằm lại nơi chiến trường xưa, trong đó có các chiến sĩ Tiểu đoàn đặc công 407 hy sinh trong trận đánh Hòn Cong-sân bay Tân Tạo năm 1966.

Hòn Cong nằm về phía Bắc đường 19, cách phường An Khê (tỉnh Gia Lai) chừng 3 km. Mỗi lần qua đây, tôi lại nhớ về câu chuyện anh Trần Cây kể, thương tiếc, đau buồn, nghĩ các anh nằm lại đâu đây đã bao năm rồi! Biết bao bà mẹ, người thân vẫn ngày đêm mỏi mòn mong ngóng được đón các anh về, nhưng thông tin còn quá ít ỏi.

Thông qua bài viết này, chúng tôi hy vọng ở đâu đó còn có những đồng đội của các anh, những người trong cuộc ở Tiểu đoàn 407, các cựu chiến binh... có thông tin gì cụ thể hơn cung cấp cho cơ quan chức năng để tìm kiếm quy tập, đưa hài cốt của các anh về với gia đình, quê hương.

Có thể bạn quan tâm

Hồi sinh làng nghề truyền thống nhờ chuyển đổi số

Hồi sinh nhờ chuyển đổi số

(GLO)- Khi thị trường Trung Quốc giảm mạnh nhu cầu, các kênh mua bán truyền thống trong nước cũng thu hẹp, người dân làng nghề tiện gỗ mỹ nghệ Bắc Nhạn Tháp (phường An Nhơn) đã chủ động chuyển đổi số, mở ra hướng đi mới giúp nghề truyền thống hồi sinh.

An Hòa chuyển mình trong xây dựng nông thôn mới

An Hòa: Điểm sáng trong xây dựng nông thôn mới

(GLO) - Ông Trần Ngọc Cát - Trưởng thôn An Hòa (xã Tuy Phước Bắc) cho biết: Đầu năm 2023, khi còn thuộc xã Phước Quang (huyện Tuy Phước cũ), An Hòa được chọn làm điểm xây dựng thôn thông minh - một tiêu chí quan trọng để xã đạt chuẩn nông thôn mới kiểu mẫu.

Cải thiện chỉ số cải cách hành chính

Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Gia Lai cải thiện chỉ số cải cách hành chính

(GLO)- Trong bối cảnh Gia Lai đẩy mạnh cải cách hành chính (CCHC) và chuyển đổi số, đặc biệt ghi dấu bằng việc cải thiện thứ hạng Chỉ số phục vụ người dân, DN (Chỉ số 766), Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã triển khai đồng bộ nhiều giải pháp để nâng cao hiệu quả phục vụ.

Ðổi thay trên đất cách mạng Bàu Cạn

Ðổi thay trên quê hương cách mạng Bàu Cạn

(GLO)- Từ cái nôi của phong trào cách mạng tỉnh Gia Lai (cũ), xã Bàu Cạn đã trải qua hành trình chuyển mình mạnh mẽ. Những đồi chè từng in dấu chân bao chiến sĩ cách mạng năm xưa, giờ được tô đậm thêm sắc xanh bởi vườn cà phê, cây ăn quả… trở thành biểu trưng của sự ấm no, sung túc.

Chuyện về người kết nạp tôi vào Đảng

Chuyện về người kết nạp tôi vào Đảng

(GLO)- “Cứ đưa nó vào danh sách cảm tình Đảng”. Ấy là lời của anh Lê Thanh Hiển (nguyên Phó Bí thư Thường trực Thị ủy An Khê) trong cuộc họp Chi ủy Văn phòng K.8 (An Khê), khi họ đặt vấn đề giới thiệu tôi vào Đảng sau khi phát hiện chưa đủ tròn 18 tuổi.

Lung linh làng hoa cúc Kiên Long sau bão lũ

Lung linh làng hoa cúc Kiên Long sau bão lũ

(GLO)- Khi màn đêm buông xuống, thôn Kiên Long (xã Bình An, tỉnh Gia Lai) lại bừng sáng bởi hàng ngàn bóng đèn được thắp lên giữa các vườn hoa cúc. Ngắm từ xa, cả cánh đồng cúc như một dải ngân hà nhỏ giữa vùng quê yên ả, vừa lung linh vừa ấm áp trong những ngày cuối năm se lạnh.

Chư Păh chung sức xây dựng nông thôn mới bền vững

Chư Păh chung sức xây dựng nông thôn mới

(GLO)- Những năm qua, xã Chư Păh đã huy động sức dân cùng nguồn lực đầu tư của Nhà nước để xây dựng nông thôn mới. Nhờ đó, đời sống vật chất, tinh thần của người dân được nâng cao, hạ tầng nông thôn và sản xuất nông nghiệp phát triển bền vững.

Từ “vùng đất chết” đến buôn làng trù phú

Từ “vùng đất chết” đến buôn làng trù phú

(GLO)- Trở lại “tọa độ lửa” mùa khô năm 1965-nơi diễn ra Chiến dịch Plei Me lịch sử, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng khi trước mắt là một vùng đất trù phú, yên bình. Những quả đồi từng bị bom đạn cày xới nay phủ kín sắc xanh của cà phê, cao su, của ruộng khoai, lúa rẫy vào vụ thu hoạch.

Xã An Lương tổ chức các chuyến xe lưu động cấp nước sinh hoạt cho người dân.

Xã An Lương tổ chức chuyến xe lưu động cấp nước sinh hoạt cho người dân

(GLO)- Cùng với hỗ trợ sửa chữa công trình bị hư hại, vệ sinh môi trường sau bão số 13 (Kalmaegi), những ngày này, xã An Lương (tỉnh Gia Lai) đã tổ chức các chuyến xe lưu động cung cấp nước sinh hoạt cho người dân nhằm khắc phục khó khăn trước mắt, đảm bảo điều kiện sinh hoạt.

Eo Gió luôn là điểm đến hấp dẫn của du khách trong và ngoài tỉnh. Ảnh: Đức Thụy

Du lịch gắn với sản phẩm OCOP: Hướng đi bền vững của Quy Nhơn Đông

(GLO)- Phường Quy Nhơn Đông (tỉnh Gia Lai) không chỉ nổi tiếng với Kỳ Co, Eo Gió, Hòn Khô… mà còn hấp dẫn du khách bởi nguồn hải sản phong phú. Phát triển du lịch gắn với sản phẩm OCOP đang trở thành hướng đi bền vững, giúp nâng tầm thương hiệu và mang lại sinh kế ổn định cho người dân.

null