Gương mặt thơ: Hồ Thế Hà

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Hồ Thế Hà là Phó Giáo sư-Tiến sĩ Ngữ văn, anh vừa là nhà thơ, nhà nghiên cứu và phê bình văn học. Nhưng anh khởi đầu nghiệp chữ từ thơ và hiện vẫn đắm đuối với thơ.

Đang học đại học năm thứ nhất, Hồ Thế Hà nhập ngũ. Và những bài thơ đầu tiên của anh xuất hiện trên các bản tin của Quân khu 9 với tư cách chiến sĩ. Hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh trở về Trường Đại học Tổng hợp Huế học tiếp đại học rồi được giữ lại làm giảng viên.

Thơ anh ban đầu thủ thỉ, nhẹ nhàng và đắm đuối hợp với lứa bạn đọc sinh viên, nhưng sau này, càng ngày anh càng thiên về hướng nghĩ, nghĩ sâu và chín, dạng như: “Vẫn một lộ trình/Sao dài lúc đi/Sao ngắn lúc về/Hỏi độ nghiêng trái đất/Hỏi vòng quay mặt trời/Sẽ biết!”.

Anh là người làm việc nghiêm túc, liên tục. Đến chính mình nhiều lúc, anh cũng không nhớ mình đã có bao nhiêu đầu sách, từ thơ tới nghiên cứu và phê bình. Nhờ là giảng viên đại học, hướng dẫn, phản biện nhiều luận án thạc sĩ, tiến sĩ nên anh có rất đông học trò đồng thời là bạn đọc. Những bạn đọc đồng nghiệp ấy cũng là thử thách với người viết như anh.

Là bạn bè lâu năm, có lần, tôi bày tỏ sự băn khoăn có khi nào anh làm thơ thì nó giống phê bình và khi viết phê bình thì thành nghiên cứu, còn nghiên cứu lại lai lai thơ không, anh vặc lại: Thì cũng như ông vừa làm thơ vừa viết báo đấy thôi, vấn đề là mình tỉnh tới đâu. Nhưng mà, tôi thấy anh luôn đắm say thi sĩ. Thì biết làm sao, cái “nòi thi sĩ” nó thế, gặp nhau, việc đầu tiên anh hỏi thăm sức khỏe và việc thứ hai, không thể khác, là đọc thơ.

Quê gốc ở Bình Định, ra trường anh ở lại Huế lập nghiệp tới giờ. Anh từng là Ủy viên Hội đồng lý luận phê bình Hội Nhà văn Việt Nam, đã xuất bản 23 đầu sách.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

Linh cảm

Không linh cảm, chỉ là mơ

Chú dế hát bài ca từ đất

Phía triền đê vầng trăng khuyết

Đêm ngủ muộn năm canh vẫn chờ.



Thức một miền quê cổ tích

Sao vắng một điệu ca dao

Vườn trầu, hàng cau xưa có đôi

Nay ai áo vàng lặng lẽ.



Phía bến sông con thuyền neo

Bông lựu thắp một trời buốt nhắc

Hoa bưởi thơm sang tận cầu ao

Gió lỡ lời thề hẹn ước.



Thôi thì nằm thương với cỏ

Trắng trong cùng hoa dã quỳ

Nghiêng rót một niềm linh cảm

Đành thôi, tình kịp chia ly.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T



Những câu hỏi



Không thể áp trái tim mình trên mặt biển

Khi biển không một giây phút bình yên

Không thể áp vành tai mình trên mặt đất

Khi mặt đất hỗn tạp những tiếng động.



Tôi đành áp nỗi thao thức vào giấc mơ

Trong mơ bật lên thành tiếng

Tiếng của vô thức hiện về

Nghe như chính âm thanh của mình

Từ tiền kiếp, từ cõi vô minh.



Âm thanh ấy có nhiều câu hỏi

Con người là gì?

Tình yêu là gì?

Nhân ái là gì?

Độc ác là gì?

Làm sao để được khóc?

Làm sao để được buồn?

Và nhiều câu hỏi đứt nối nữa

Tôi không sao nhớ hết…



Tôi mệt lả trong giấc ngủ

Những âm thanh ấy tiếp tục quẫy đạp

Tôi vùng dậy

Chạy trốn những câu hỏi…



Mẹ



Ấy là âm thanh của mẹ

Khản đặc gọi con trong nỗi nhớ

Trong tiếng nấc

Tình yêu sơ sinh muộn sầu!

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Có cách chi để an ủi mẹ

Dù chỉ một lời dịu ngọt

Dù chỉ nhổ một sợi tóc sâu

Một đường kim vụng về khi mắt mẹ đã về chiều

Ôi dáng ngồi bào thai tuổi 90 của mẹ!



Hoàng hôn sương móc của đời

Mẹ đã gom nhặt và gìn giữ

Không phải cho mình

Cho những gì còn-mất

Cho niềm tin không hề lụi tắt!



Đừng làm mẹ tủi buồn

Tình yêu sơ sinh muộn sầu

Còn đây trong hắt hiu đời mẹ!

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null