Thăm “rừng tượng” làng Kép 1

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tồn tại qua nhiều thế hệ, khu nhà mồ làng Kép 1 (xã Ia Ly, tỉnh Gia Lai) là một trong những điểm đến của người dân và du khách khi muốn tìm hiểu về văn hóa của đồng bào Jrai. Cũng bởi nơi này có một “rừng tượng” được tạc từ đôi bàn tay khéo léo của các nghệ nhân trong làng.

Chúng tôi đến làng Kép 1 trong một ngày mưa giăng kín lối. Con đường được thảm nhựa phẳng lì theo ô bàn cờ khiến khoảng cách và thời gian như ngắn lại. Dưới làn mưa bụi bay, khu nhà mồ hiện ra trước mắt chúng tôi trong vẻ bình thản, tĩnh lặng. Thảng hoặc, một cơn gió thổi tới, cây gáo nhẹ rung tàng lá, tựa như lời rì rầm của đất, của nước. Tưởng như chúng tôi đang được nghe câu chuyện với bộn bề ký ức của những tháng ngày đã qua.

anh-1.jpg
Khu nhà mồ làng Kép 1 (xã Ia Ly, tỉnh Gia Lai) là một trong những điểm đến của người dân và du khách. Ảnh: T.B

Cũng như những nhà mồ của các dân tộc ở vùng Trường Sơn-Tây Nguyên, khu nhà mồ làng Kép 1 là quần thể kiến trúc độc đáo. Ở nơi bà con dành riêng cho người đã mất để chờ đến lễ pơ thi (bỏ mả) này là cả một thế giới nghệ thuật với sự phong phú sắc màu, thể hiện giá trị nhân văn sâu sắc trong đời sống cũng như trong quan niệm tâm linh.

anh-2.jpg
Nhà mồ ở làng Kép 1 là quần thể kiến trúc độc đáo. Ảnh: T.B

Theo quan sát của chúng tôi, cấu trúc của khu nhà mồ ở đây gồm: nhà, không gian xung quanh nhà và tượng. Bên trong là các phần mộ và treo một số vật dụng-phần tài sản mà người còn sống chia cho người đã khuất như: gùi, rìu, đồ dùng sinh hoạt...

Sau lễ pơ thi, mọi ràng buộc, mối liên hệ với người chết coi như chấm dứt. Từ cuộc chia ly vĩnh viễn này, nỗi quyến luyến yêu thương giữa người ở lại và người về với cõi Atâu không còn nữa, mọi thứ có trong ngôi nhà mồ sẽ được bỏ mặc cùng mưa nắng thời gian, mục dần theo năm tháng.

anh-3.jpg
Bên trong nhà mồ treo một số vật dụng-phần tài sản mà người còn sống chia cho người đã khuất như: gùi, rìu. Ảnh: T.B

Tượng nhà mồ được tạc từ chất liệu gỗ với hình hài rất phong phú và đa dạng, chủ yếu là những hình ảnh quen thuộc trong đời sống mà mỗi người đã từng chứng kiến, đã từng trải qua như: mẹ địu con, người ngồi ôm mặt khóc, người ngồi chống cằm, phụ nữ mang bầu... Trong đó, nhiều nhất là tượng người ngồi ôm mặt khóc. Theo nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, tư thế ôm mặt là tư thế bào thai trong bụng mẹ, thể hiện mong muốn được tái sinh ở kiếp khác của người Jrai.

Trong niềm thương nỗi nhớ của người sống đối với người đã mất, những bức tượng dần được tạc nên hình hài, dáng vóc và được đặt xung quanh nhà mồ với mong muốn người ở cõi Atâu có bầu có bạn.

Lặng nhìn những tượng mồ đã mục dần theo thời gian, chúng tôi chợt đọc cho nhau nghe một đoạn trong bài “Tượng mồ” của nhà thơ Văn Công Hùng: “Chiều như lửa đốt lòng nhau/tượng mồ run rẩy về đâu kiếp người/đã đành hồn sẽ rong chơi/cũng đành xác đã tơi bời gió sương/mà còn đây nỗi vấn vương/mà còn đây nhớ với thương một đời/nỗi đau khóc chẳng thành lời/lặn vào thớ gỗ ru người/người ơi”. Có lẽ cũng không cần thêm lời bình nào, bởi thơ đã nói lên tất cả.

anh-4.jpg
Tượng người ngồi ôm mặt khóc. Ảnh: T.B

Điều chúng tôi ấn tượng hơn cả là những đường nét hoa văn được gắn trên nóc nhà mồ. Đường nóc thường được làm bằng một thanh gỗ dẹp hoặc bằng tôn, cao chừng 30 cm, chiều dài tùy thuộc vào diện tích nhà mồ. Ở đầu đường nóc có vòng tròn đục thủng, tựa như hình ảnh của mặt trời; kế đến là biểu tượng được uốn cong một đầu như cánh tay vươn lên. Cạnh đó là hoa văn biểu trưng cho cây brang. Trong cuộc sống thường nhật, khi cây brang già sẽ nằm xuống đất cho mùa sau nảy lên cây con. Vì vậy, họa tiết này cũng là một biểu tượng của sự tái sinh.

Cùng với cây brang, ở trên đường nóc, các hoa văn còn lại được bố trí theo những chủ đề khác nhau như: biểu diễn cồng chiêng, uống rượu cần, cưỡi voi... Tất cả đều mang tính ước lệ, tượng trưng, thể hiện cách nhìn về cuộc sống của người Jrai.

anh-5.jpg
Những đường nét hoa văn trên nóc nhà mồ. Ảnh: T.B

Từ lâu, khu nhà mồ ở làng Kép 1 đã được nhiều người biết đến qua những lễ pơ thi đậm sắc màu văn hóa với nồng nàn hương rượu cần và vang vọng tiếng chiêng. Và, cũng từ những lần góp mặt trong lễ pơ thi ấy, nhà thơ Đào An Duyên đã viết bài thơ “Lời tượng gỗ” với những câu thơ chứa chan cảm xúc: “Ta từng ước sống một đời đại thụ/tỏa vào em bóng mát đến tận cùng/ngờ đâu lại hóa thành thân tượng gỗ/ôm mối sầu mục ruỗng tận mai sau/Thôi cũng đành mình đi qua đời nhau/ai oán khóc than đêm nay rồi biền biệt/em ạ, nếu còn điều gì nuối tiếc/thì cũng đành hẹn lại những xưa sau”.

Có thể bạn quan tâm

“Say Hi Rực Rỡ” tập 8: Các “Anh trai” viết ca khúc riêng tặng Lê Dương Bảo Lâm.

“Say Hi Rực Rỡ” tập 8: Các “Anh trai” viết ca khúc riêng tặng Lê Dương Bảo Lâm

(GLO)- Tiếp tục nối dài hành trình sinh tồn trên đảo với nhiều thử thách mới, các “Anh trai” sẽ tranh tài ở phần thi tài năng, nhận nhiệm vụ “gác hải đăng” và cùng nhau khám phá Bàn Cờ Tiên, hứa hẹn mang đến nhiều bất ngờ và tiếng cười trong tập 8 chương trình “Say Hi Rực Rỡ”.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Việt Nam phấn đấu đến năm 2045 trở thành một trong những trung tâm văn hóa, sáng tạo hàng đầu khu vực

Infographic Việt Nam phấn đấu đến năm 2045 trở thành một trong những trung tâm văn hóa, sáng tạo hàng đầu khu vực

(GLO)- Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà vừa ký Quyết định số 1306/QĐ-TTg phê duyệt Chiến lược văn hóa đối ngoại đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045. Trong đó, Việt Nam đặt mục tiêu trở thành một trong những trung tâm văn hóa và sáng tạo hàng đầu của khu vực.

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Hồn Gỗ: Lưu giữ ký ức, kết nối quê hương

E-magazine Hồn Gỗ: Lưu giữ ký ức, kết nối quê hương

(GLO)- Giữa nhịp sống sôi động, Hồn Gỗ (87 Ngô Thì Nhậm, phường Pleiku, tỉnh Gia Lai) không đơn thuần là một quán cà phê mà là nơi ông Trần Đức Vinh (SN 1975) dành hơn 25 năm lưu giữ hơn 100 tác phẩm gỗ lũa cùng nhiều nông cụ, vật dụng gắn với quê hương Bình Định trước đây.

Giữ khán giả cho tương lai hát bội

Giữ khán giả cho tương lai hát bội

(GLO)- Cái khó của hát bội hôm nay không chỉ là giữ nghề, mà còn là giữ khán giả. Vì thế, NSND Xuân Hợi và nghệ nhân Trần Ngọc Vân không chỉ gắn bó với loại hình truyền thống này, mà còn miệt mài mang hát bội đến với các em thiếu nhi, gieo mầm tình yêu đề hình thành lớp khán giả tương lai.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

null