Gương mặt thơ: Hồng Thanh Quang

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Hồng Thanh Quang là nhà thơ miệt mài yêu và miệt mài viết. Anh từng có những câu thơ sửng sốt về tình yêu: “Nếu hạnh phúc trao nhau/luật trời ta cũng sửa”. Tôi đọc thơ dịch của anh từ thời sinh viên. Ngày ấy, dịch thơ Nga thì Hồng Thanh Quang rất nổi tiếng cùng vài người nữa. Hồi đầu những năm 80 của thế kỷ trước, tôi gặp anh tại Hiệu sách Nhân dân Pleiku khi cả 2 người cùng vào mua sách. Anh khi ấy là sĩ quan trẻ của Quân đoàn 3.

Sau này, anh ra Hà Nội làm báo, từng là Phó Tổng Biên tập Báo Công an nhân dân, rồi Tổng Biên tập Báo Đại Đoàn Kết. Nhưng với thơ, anh luôn là người tình đắm đuối và chung thủy. Nhiều người yêu thơ Gia Lai còn nhớ những câu thơ của anh khi chia xa Pleiku: “Càng xuống đèo anh càng nhớ em hơn...”.

Không chỉ đắm đuối, yêu thơ, anh còn có công rất lớn với thơ. Một thời anh “cầm” chương trình thơ trên truyền hình hàng tuần. 2 năm vừa rồi, anh liên tục in thơ, trong đó có 3 tập “Cỏ bạc triền đê” 1, 2, 3 dày khoảng 1.300 trang.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.




CUỐI CON ĐƯỜNG SẼ KHÔNG AI ĐỢI TA


Cuối con đường sẽ không ai đợi ta

Mặt trời lặn vẫn ngoài ta với

Bụi bazan đỏ nỗi buồn đắm đuối

Cháy xanh ngời còn một vạt rừng chăng?


Tôi trở về nơi đã khép vầng trăng

Như chưa sống, chưa yêu, chưa hát

Người đàn bà ngực trần bỏng rát

Tuổi trẻ tôi, em giấu đâu rồi?


Bao nước mắt lăn tròn đá sỏi

Bao niềm vui hóa lá ngủ vùi

Bao giận dữ, ghen hờn đốt trụi

Những câu thơ... trầm tích nơi nào?


Tôi một mình đứng dưới thanh cao

Những cổ thụ muôn đời thiếu tán

Bao năm rồi, lòng còn thấy hạn

Một cái nhìn không hữu ý từ em.


Cuối con đường lại ngút ngát cao nguyên

Ta đã mệt rồi chăng, hả gió

Lại hối thúc bên tai mình tiếng thuở

Suốt một thời mơ hái mặt trời đêm...


Minh họa: H.T

Minh họa: H.T






NGỠ NGÀNG


Không còn thấy mới trong những cái mới

Những người vừa quen đã chẳng lạ lẫm gì

Những lối chưa từng đi lại vẫn dẫn tới những nơi đã đến

Gặp gỡ nào cũng báo những chia ly…


Không nuối tiếc những gì không tái ngộ

Niềm vui nào cũng sẽ dần qua

Những chưa biết chỉ tuyền điều đã biết

Ngỡ tương lai chẳng khác những ngày xưa.


Yêu chưa đủ, đã mệt rồi thân xác

Nỗi buồn lưu trong cả nụ cười

Không tại tuổi, phải vì ta đã sống

Một đời riêng gánh vận hạn bao người?








Ủ CÂU THƠ CŨ VÀO MEN LÁ


Ủ câu thơ cũ vào men lá

một chiều say lại với cao nguyên

vượt bao nhiêu dốc không hề xá

miễn là đêm tới rạng ngời em.


Chao ôi môi mắt thơm hương nắng

tiếng hát êm đềm như suối reo

nhìn đâu cũng thấy toàn trong sáng

một gót chân trần theo mãi theo.


Em chưa tóc ngắn chưa gió bụi

hạnh chấm vai gầy nâu rất nâu

tôi chưa thi sĩ thơ lầm lũi

cắn ngón tay buồn không biết đau.


Thế thôi rồi đã rời phương khác

đèo nối chân đèo xuôi cứ xuôi

hai mươi năm mất trong khoảnh khắc

em đã phương người như lũ trôi.


Giờ tôi trở bước sao lạ quá

những lối bao lần ai với ai

ủ câu thơ cũ vào men lá

nghe trái tim mình duyên đã cai...

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null