Đoản khúc mùa đông

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nắng đã se vàng mang theo khí lạnh kéo dài từng đợt. Gió đã thổi, rõ hướng, miên man trong đêm sâu, lang thang suốt ngày. Mùa đông kéo bầu trời lên cao, da trời ngả màu nước biển, lơ lửng từng đụn mây trắng viền sắc xám, cùng những mảng mây phớt mỏng trôi chậm.
Nắng và gió làm khô đất. Cỏ đuôi chồn, cỏ hồng chuyển màu nâu ngà, lơ phơ xao xác. Dã quỳ bắt đầu tàn, lơ thơ cùi nâu bằng đầu ngón tay trỏ người lớn, tựa quả cầu gai, chờ ngày cả gió để làm cuộc hành trình phát tán, ủ mình trên đất đợi mưa về. Chỉ còn loài bông bay, ngơ ngác từng chùm trắng ngà rung rinh.
Đêm dài thêm, nhạc hiệu ngày mới điểm mà vẫn còn mịt tối. Ánh đèn đường ngái ngủ lơ đễnh hắt bóng. Người đi bộ tập thể dục, người có việc phải rời nhà sớm trong trang phục mùa đông giữ ấm, dáng bước co ro. Đàn sáo nâu qua đêm ở khuôn viên Quảng trường Đại Đoàn Kết, trên những tàng cây đại thụ trong thành phố ngược ánh ban mai cũng muộn, thanh âm tiếng gọi bầy chừng như bớt chộn rộn. Tiếng con cu gáy gọi bạn thường ngày vút lên trong vắt nay đã vẩn âm trầm đục, bầy chim sẻ bên hiên nhà trễ nải ríu rít chuyền cành, sà xuống đất. Chợt thấy lòng mình mênh mang nỗi niềm.
Có những chiều, tôi bâng khuâng đứng lại giữa đường lắng nghe từng âm thanh quen thuộc của phố. Trong khí lạnh se se, dòng người vẫn thế mà chừng như trôi chậm lại, yên ả hơn. Hay chính cái sắc đỏ trong bộ trang phục của ông già Noel, những cây thông nhựa, hang đá, bông tuyết bày bán, trang hoàng trong khuôn viên nhà thờ kéo theo cảm giác lạnh của mùa đông.
Chợt nghe vẳng tiếng chuông nhà thờ vọng về. Em của ngày xưa, áo dài trắng tinh khôi, tóc dài buông chấm vai, nhịp guốc nhẹ theo bậc tam cấp bước vào thánh đường. Ta của ngày xưa, đứng lặng dưới tháp chuông nghe tim mình rộn rã.
Chợt nhớ mùa đông Hà Nội đã xa, xe đạp chở nhau ngược đường Cầu Giấy căm căm gió bấc mưa phùn. Chàng trai phương Nam chưa quen cái rét mùa đông phương Bắc, áo chắn phong phanh, may mà có em ngồi sau ríu ran câu chuyện. Cảm ơn thời gian cho ta rung động đầu đời. Cảm ơn em nay xa tầm mắt, tâm tưởng còn nhau cùng cảm xúc trong ngần.
Ta đứng lặng bên đường, hoàng hôn buông chùng vây lấp. Tan lễ chiều, bóng tối đổ dồn. Đợi ai? Băng ngược dòng sông thời gian không thể, sao lòng còn vương vấn mùa đông năm nào! Phố lên đèn, dường như ánh đèn cũng xao xuyến, bâng khuâng. Ngước mắt trông lên, lớp mây màu xám đục kéo bầu trời xuống thấp, phát lộ vài khoảng trống có bóng hoàng hôn tím hồng. Đêm nay, trăng non đầu tháng. 
Mùa đông, mùa của đất trời cho cây thay lá, mầm sống ủ mình chờ mưa xuân, nắng ấm cùng thức gọi hoa tươi, lá biếc; giục chim chóc trong ngần tiếng ca, bướm ong la đà tìm mật… cớ sao lòng vương vấn nỗi niềm. Thì cũng chỉ là hoài niệm, thương nhớ bâng quơ thuộc về tuổi trẻ đã qua đi theo tháng năm trôi về phương xa, mải miết không đợi ai bao giờ.
ĐÌNH PHÊ

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null