Thương hoài mùa nhãn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Cây nhãn được bà Năm trồng nơi góc sân sát phía nhà tôi chắc cũng mấy chục năm rồi. Nhớ hồi cuối thập niên 90 của thế kỷ trước, khi gia đình tôi dọn đến đây ở đã thấy cây nhãn sum suê cành lá, thân cây vững chãi, tỏa bóng rợp một khoảng sân. Những chiều rảnh rang, tôi hay dẫn con sang nhà bà Năm chơi. Chúng tôi ngồi chuyện vãn nơi hiên nhà, nhìn sắp nhỏ trong xóm chơi đùa dưới tàng cây. Tiếng nói cười ríu ran, rộn ràng một khoảng không gian. Tình thân xóm làng được đắp bồi từ những buổi chiều như thế, đã gần gụi lại thêm niềm cảm thông, chia sẻ.

Tầm cuối tháng hai, đầu tháng ba, cây nhãn âm thầm ra hoa. Từng chùm hoa nhỏ xinh màu vàng nhạt nhẹ đưa theo gió phảng phất hương thơm dịu dàng. Đi qua bao mùa hoa cùng chút hương dịu nhẹ ấy, tôi mới nghiệm ra rằng, giữa dòng chảy bộn bề, hối hả của nhịp sống hiện đại, nét hương dịu nhẹ nhưng không kém phần quyến rũ của loài cây thân thuộc này như một liều thuốc tinh thần khiến lòng tôi an yên. Có lẽ là bởi, muốn thưởng thức được đủ đầy vẻ tinh túy của mùi hương hoa nhãn, tâm trí phải thật sự thanh nhàn, cho dù vào lúc sớm mai hay đêm khuya, khi hương hoa sâu đậm nhất. Những ngày tháng ba, cùng với hương bưởi nồng nàn, hương chanh ngào ngạt, hoa nhãn đã góp phần đem đến nét duyên thầm cho cuộc sống.

Mùa nhãn chín thường vào tháng bảy. Từng chùm quả căng tròn màu nâu hoặc vàng nhạt lúc lỉu trên cành, mới nhìn ngắm thôi đã thấy được cả sự mọng nước cùng vị ngọt thanh và hương thơm đặc trưng.

nhan.jpg
Ảnh minh họa: THÁI BÌNH

Khi cây nhãn nhà bà Năm vào mùa quả chín, hầu như ngày nào, đám trẻ con trong xóm tôi cũng tề tựu đông đủ trước sân, mắt ngóng lên chùm quả. Chỉ chờ bà Năm gật đầu là một đứa đã nhanh chân chạy vào chái bếp lấy cây sào dài có một đầu được gắn với chiếc kẹp thông minh cùng chiếc rổ to đùng. Và sau mươi phút, khoảng sân nhỏ lại rộn vang tiếng cười đùa vui vẻ, tiếng xuýt xoa khen nhãn ngọt ngon.

Lần nào nhìn đám trẻ mải mê hái từng chùm nhãn ngọt, tôi cũng không thôi nhớ về những tháng ngày bé thơ của mình. Nhà tôi hồi ấy, ông nội cũng trồng 2 cây nhãn bên cầu ao. Ông bảo, đấy là nhãn lồng, ông cất công mua cây giống bên Hưng Yên với quả to, tròn, da láng, cùi giòn, trong như hổ phách, nước ngọt lịm, mát và thơm. Tuy nhiên, khi được trồng ở đất bạc màu quê tôi, nhãn cho quả không còn độ ngọt thơm như lời ông nói, nhưng cũng đủ để cho tôi cùng đám bạn ngóng chờ.

Tháng bảy về trên quê tôi cùng những cơn bão. Mỗi đợt bão qua, chiếc cầu ao nhỏ lại chứa đầy lá và quả nhãn rụng. Ông nội xắn quần xắn áo, cúi người mò tìm những quả nhãn rụng rơi, cho vào rổ rửa sạch rồi bảo tôi đem chia cho các bạn cùng ăn. Những quả nhãn ngâm mình trong nước một đêm có vị ngọt mát đến không ngờ. Vị ngọt lịm thơm lừng của thức quả ấy theo tôi đến tận bây giờ.

Ngồi nghe tiếng quả nhãn rơi trên mái nhà, tôi lại nhớ đến những câu thơ đã thuộc nằm lòng từ nhỏ của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Đó là bài “Hương nhãn” in trong tập “Góc sân và khoảng trời”: “Hàng năm mùa nhãn chín/Anh em về thăm nhà/Anh trèo lên thoăn thoắt/Tay với những chùm xa/Năm nay mùa nhãn đến/Anh chưa về thăm nhà/Nhãn nhà ta bom giội/Vẫn dậy vàng sắc hoa (...)/Đêm. Hương nhãn đặc lại/Thơm ngoài sân trong nhà/Mẹ em nằm thao thức/Nhớ anh đang đi xa...”.

Ngày nhỏ, mỗi lần đọc các bài trong tập thơ này như “Hương nhãn’, “Cây bàng”, “Đánh tam cúc”, “Con bướm vàng”... tôi vẫn thầm mơ ước mai này mình cũng sẽ biết làm thơ, cũng sẽ được tỏ bày tâm tư, tình cảm của mình qua từng trang viết.

Tôi chợt nghe mùi hương nhãn vương theo làn gió. Tôi đứng dậy, với tay lấy chiếc dù, dợm chân bước sang nhà bà Năm.

Có thể bạn quan tâm

Hàng ngàn người dân và du khách nô nức tham gia lễ hội Chợ Gò tại Tuy Phước vào sáng mùng Một Tết Bính Ngọ 2026 để mua lộc đầu năm và tham gia các trò chơi dân gian truyền thống.

Mùng 1 Tết: Rủ nhau trẩy hội xuân Chợ Gò

(GLO)- Trong làn sương xuân của sáng mùng một Tết, người dân rủ nhau tìm về một phiên chợ chỉ họp đúng vào buổi đầu năm. Ở đó, chuyện mua bán không nặng lời lãi mà là gửi gắm ước nguyện và chút lộc xuân cho một năm mới đủ đầy.

Cụm linh vật năm Bính Ngọ 2026 tại Quảng trường Nguyễn Tất Thành trở thành điểm nhấn nghệ thuật thu hút người dân và du khách du xuân. Ảnh: Đoan Ngọc

Năm Ngọ nói về ngựa: Từ tranh Bát tuấn đồ đến Mã đáo thành công

(GLO)- Trong hệ thống can chi Á Đông, Ngọ không chỉ là mốc thời gian mà còn là biểu tượng văn hóa gắn với con ngựa. Từ tranh Bát tuấn đồ đến các thành ngữ Bát tuấn hùng phong, Mã đáo thành công, hình tượng này cho thấy cách người xưa gửi gắm quan niệm về con người, tập thể và thời thế qua vó ngựa.

"Càng địa phương, càng thế giới"

"Càng địa phương, càng thế giới"

(GLO)- Đó là quan điểm được PGS, TS. Bùi Hoài Sơn - Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội chia sẻ cách đây ít lâu khi nói về giá trị của bản sắc trong bối cảnh toàn cầu hóa.

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

(GLO)- Với việc hợp chuẩn OCOP, nhiều sản phẩm thổ cẩm Bahnar, Jrai ở Gia Lai bắt đầu định vị được thương hiệu. Quá trình này có công rất lớn của nhiều phụ nữ, nghệ nhân đã dồn tâm huyết từng bước đưa thổ cẩm truyền thống ra thị trường.

Mỗi cây nêu dựng lên không chỉ góp thêm sắc xuân, mà còn mang ý nghĩa bảo tồn nét đẹp văn hóa cổ truyền của dân tộc. Ảnh: Ngọc Nhuận

Dựng nêu đón Tết - gợi sắc xuân từ mỹ tục xưa

(GLO)- Dựng cây nêu đón Tết là một phong tục có từ xa xưa trong đời sống văn hóa của người Việt. Mỹ tục này từng bị mai một, tuy nhiên, những năm gần đây đã được nhiều địa phương ở tỉnh Gia Lai phục dựng như một hoạt động văn hóa cộng đồng, góp phần bảo tồn và phát huy giá trị truyền thống.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ dọc sông Côn

(GLO)- Dọc theo dòng sông Côn huyền thoại, tuyến giao thương quan trọng từng nối vùng cao nguyên với cửa biển Thị Nại, nếu không để ý kỹ, người ta rất dễ đi ngang qua những gò đất tưởng như bình thường. Nhưng dưới lớp đất trầm mặc ấy là dấu tích của một thời Champa rực rỡ.

Cắt cỏ dọn vệ sinh, chỉnh trang khuôn viên di tích tháp Đôi. Ảnh: Ngọc Nhuận

Gia Lai chỉnh trang bảo tàng để đón khách Tết

(GLO)- Nhằm chuẩn bị đón khách dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung tích cực chỉnh trang cảnh quan, làm mới không gian trưng bày, chăm sóc khuôn viên các di tích được giao quản lý, sẵn sàng đón khách tìm về với lịch sử, văn hóa trong những ngày đầu năm mới.

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

(GLO)- Ở Tây Nguyên, những bước chân đầu ngày của người Jrai hướng về giọt nước của làng. Nguồn nước trong lành từ đó đã đi cùng các buôn làng qua bao mùa rẫy, bao thế hệ; đồng thời lưu giữ những lớp trầm tích văn hóa, tín ngưỡng và nếp sinh hoạt cộng đồng từ ngàn xưa.

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

(GLO)- Nhà giáo Trần Xuân Toàn lặng lẽ đi cùng văn chương bằng những trang viết chắt chiu từ trải nghiệm sống, ký ức văn hóa và tình yêu bền bỉ với chữ nghĩa. Liên tiếp trong 2 năm qua, ông cho ra mắt 2 tập sách dày dặn là Dạo bước vườn văn xứ nẫu và Góp nhặt đường văn.

null