Thương hoài mùa nhãn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Cây nhãn được bà Năm trồng nơi góc sân sát phía nhà tôi chắc cũng mấy chục năm rồi. Nhớ hồi cuối thập niên 90 của thế kỷ trước, khi gia đình tôi dọn đến đây ở đã thấy cây nhãn sum suê cành lá, thân cây vững chãi, tỏa bóng rợp một khoảng sân. Những chiều rảnh rang, tôi hay dẫn con sang nhà bà Năm chơi. Chúng tôi ngồi chuyện vãn nơi hiên nhà, nhìn sắp nhỏ trong xóm chơi đùa dưới tàng cây. Tiếng nói cười ríu ran, rộn ràng một khoảng không gian. Tình thân xóm làng được đắp bồi từ những buổi chiều như thế, đã gần gụi lại thêm niềm cảm thông, chia sẻ.

Tầm cuối tháng hai, đầu tháng ba, cây nhãn âm thầm ra hoa. Từng chùm hoa nhỏ xinh màu vàng nhạt nhẹ đưa theo gió phảng phất hương thơm dịu dàng. Đi qua bao mùa hoa cùng chút hương dịu nhẹ ấy, tôi mới nghiệm ra rằng, giữa dòng chảy bộn bề, hối hả của nhịp sống hiện đại, nét hương dịu nhẹ nhưng không kém phần quyến rũ của loài cây thân thuộc này như một liều thuốc tinh thần khiến lòng tôi an yên. Có lẽ là bởi, muốn thưởng thức được đủ đầy vẻ tinh túy của mùi hương hoa nhãn, tâm trí phải thật sự thanh nhàn, cho dù vào lúc sớm mai hay đêm khuya, khi hương hoa sâu đậm nhất. Những ngày tháng ba, cùng với hương bưởi nồng nàn, hương chanh ngào ngạt, hoa nhãn đã góp phần đem đến nét duyên thầm cho cuộc sống.

Mùa nhãn chín thường vào tháng bảy. Từng chùm quả căng tròn màu nâu hoặc vàng nhạt lúc lỉu trên cành, mới nhìn ngắm thôi đã thấy được cả sự mọng nước cùng vị ngọt thanh và hương thơm đặc trưng.

nhan.jpg
Ảnh minh họa: THÁI BÌNH

Khi cây nhãn nhà bà Năm vào mùa quả chín, hầu như ngày nào, đám trẻ con trong xóm tôi cũng tề tựu đông đủ trước sân, mắt ngóng lên chùm quả. Chỉ chờ bà Năm gật đầu là một đứa đã nhanh chân chạy vào chái bếp lấy cây sào dài có một đầu được gắn với chiếc kẹp thông minh cùng chiếc rổ to đùng. Và sau mươi phút, khoảng sân nhỏ lại rộn vang tiếng cười đùa vui vẻ, tiếng xuýt xoa khen nhãn ngọt ngon.

Lần nào nhìn đám trẻ mải mê hái từng chùm nhãn ngọt, tôi cũng không thôi nhớ về những tháng ngày bé thơ của mình. Nhà tôi hồi ấy, ông nội cũng trồng 2 cây nhãn bên cầu ao. Ông bảo, đấy là nhãn lồng, ông cất công mua cây giống bên Hưng Yên với quả to, tròn, da láng, cùi giòn, trong như hổ phách, nước ngọt lịm, mát và thơm. Tuy nhiên, khi được trồng ở đất bạc màu quê tôi, nhãn cho quả không còn độ ngọt thơm như lời ông nói, nhưng cũng đủ để cho tôi cùng đám bạn ngóng chờ.

Tháng bảy về trên quê tôi cùng những cơn bão. Mỗi đợt bão qua, chiếc cầu ao nhỏ lại chứa đầy lá và quả nhãn rụng. Ông nội xắn quần xắn áo, cúi người mò tìm những quả nhãn rụng rơi, cho vào rổ rửa sạch rồi bảo tôi đem chia cho các bạn cùng ăn. Những quả nhãn ngâm mình trong nước một đêm có vị ngọt mát đến không ngờ. Vị ngọt lịm thơm lừng của thức quả ấy theo tôi đến tận bây giờ.

Ngồi nghe tiếng quả nhãn rơi trên mái nhà, tôi lại nhớ đến những câu thơ đã thuộc nằm lòng từ nhỏ của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Đó là bài “Hương nhãn” in trong tập “Góc sân và khoảng trời”: “Hàng năm mùa nhãn chín/Anh em về thăm nhà/Anh trèo lên thoăn thoắt/Tay với những chùm xa/Năm nay mùa nhãn đến/Anh chưa về thăm nhà/Nhãn nhà ta bom giội/Vẫn dậy vàng sắc hoa (...)/Đêm. Hương nhãn đặc lại/Thơm ngoài sân trong nhà/Mẹ em nằm thao thức/Nhớ anh đang đi xa...”.

Ngày nhỏ, mỗi lần đọc các bài trong tập thơ này như “Hương nhãn’, “Cây bàng”, “Đánh tam cúc”, “Con bướm vàng”... tôi vẫn thầm mơ ước mai này mình cũng sẽ biết làm thơ, cũng sẽ được tỏ bày tâm tư, tình cảm của mình qua từng trang viết.

Tôi chợt nghe mùi hương nhãn vương theo làn gió. Tôi đứng dậy, với tay lấy chiếc dù, dợm chân bước sang nhà bà Năm.

Có thể bạn quan tâm

Ông Nguyễn Hữu Thục kể lại ký ức về ngôi đình An Lương khi còn nguyên vẹn trước khi bị thiên tai tàn phá. Ảnh: Ngọc Nhuận

Đình làng An Lương: Nơi lưu giữ ký ức cộng đồng

(GLO)- Giữa vùng quê thôn Thái An (xã An Lương, tỉnh Gia Lai), cổng đình, trụ biểu và bình phong phủ rêu là những dấu tích còn lại của đình làng An Lương. Dẫu ngôi đình không còn, người dân vẫn duy trì việc cúng tế, cùng khát vọng phục hồi một không gian văn hóa đã ăn sâu vào ký ức cộng đồng.

Tiếng trống kơ-toang luôn gắn với các lễ hội truyền thống và sinh hoạt cộng đồng của người Chăm H’roi. Ảnh: Ngọc Nhuận

Tiếng trống kể chuyện đại ngàn

(GLO)- Giải A tại phần thi Liên hoan văn nghệ quần chúng của Ngày hội Văn hóa dân tộc Chăm lần thứ VI-năm 2026 vừa diễn ra ở tỉnh Khánh Hòa vào cuối tháng 5 là phần thưởng xứng đáng dành cho tiết mục diễn tấu trống kơ-toang (trống đôi) của đoàn nghệ nhân Chăm H’roi xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai).

Lễ tạ ơn của người Jrai vùng hạ lưu sông Ba

Lễ tạ ơn của người Jrai vùng hạ lưu sông Ba

(GLO)- Để bày tỏ lòng biết ơn cha mẹ, người Jrai có một nghi lễ thiêng liêng gọi là lễ tạ ơn (lễ báo hiếu). Hiện nay, nghi lễ này vẫn còn được bảo tồn khá nguyên vẹn ở nhiều cộng đồng Jrai vùng hạ lưu sông Ba với những nghi thức cổ truyền mang đậm bản sắc văn hóa tộc người.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Mỗi miền một hương vị trên mâm cúng Tết Đoan Ngọ

Mỗi miền một hương vị trên mâm cúng Tết Đoan Ngọ

(GLO)- Tết Đoan Ngọ, diễn ra vào ngày mùng 5-5 Âm lịch, là một trong những ngày lễ truyền thống quan trọng của người Việt. Dù cùng mang ý nghĩa tưởng nhớ tổ tiên, cầu mong sức khỏe và mùa màng thuận lợi, mâm cúng Tết Đoan Ngọ ở mỗi vùng miền lại mang những nét đặc trưng riêng.

Lăng Ông Nam Hải ở xã đảo Nhơn Châu hiện lưu giữ hai đạo sắc phong triều Nguyễn được người dân xem như “báu vật” của làng biển. Ảnh: Ngọc Nhuận

Giữ văn hóa biển đảo qua những đạo sắc phong

(GLO)- Ở xã đảo Nhơn Châu (tỉnh Gia Lai), những đạo sắc phong thời nhà Nguyễn được người dân gìn giữ suốt gần một thế kỷ tại Lăng Ông Nam Hải và đình làng Nhơn Châu. Qua bao biến động thời gian, những sắc phong này không chỉ là cổ vật quý hiếm mà còn mang “hồn cốt” văn hóa biển đảo.

null