Mưa lá phong

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tôi nhận được email của mối tình đầu vào buổi sáng cuối tuần, lúc trời chuyển mùa, đầy gió.

Đã lâu lắm rồi, tôi không nhớ rõ thời gian chúng tôi xa nhau, nguyên do vì đâu chúng tôi không còn liên hệ, không còn mối giao thiệp nào dù là mối liên kết hờ hững lịch sự như hai người bạn.

Vậy tại sao vào một buổi sáng mùa thu ảm đạm này, tôi lại nhận được email của mối tình đầu?

Tôi không mở hộp thư nữa, tắt máy tính. Đơn giản vì tôi muốn ngăn trí tò mò của mình, ngăn cản việc háo hức muốn biết người ấy bây giờ ra sao. Hay vì tôi sợ, sợ nhìn thấy một phần ngây thơ, trong trẻo của chính mình đã tan biến theo một mối tình?

Quá trưa, sau bữa ăn nhẹ chỉ có sữa trái cây kèm vài lát bánh mì phết mứt cam, tôi lấy hết can đảm gọi điện cho chồng tôi, hỏi về thời tiết nơi anh đang công tác, kể vài chuyện vu vơ ở nhà.

Chồng tôi vẫn ân cần, dịu dàng, nhưng tôi biết anh là người đàn ông nhạy cảm, nên trong cuộc trò chuyện đường dài qua điện thoại, tôi cố gắng che giấu cảm xúc của mình về việc nhận được email từ mối tình đầu đã xa vời. Mà thực tâm, từ rất lâu rồi tôi còn không dám chắc mình đã từng có một mối tình đầu, quan trọng là tôi chưa từng kể về chuyện ấy cho anh nghe.

 Minh họa: KIM HƯƠNG
Minh họa: KIM HƯƠNG



Tôi nhớ lại chuyện tình của mình với chồng. Tôi gặp anh sau khi tình đầu của tôi rời thành phố, rời khỏi tôi để phiêu du trên những miền đất lạ. Chúng tôi quen nhau tình cờ trong một kỳ nghỉ do hai công ty cùng tổ chức và cưới nhau sau ba năm hẹn hò. Cá tính của chúng tôi không quá khó để dung hòa, thêm nữa anh biết lắng nghe, chia sẻ cùng tôi những việc vụn vặt. Ngoài những chuyến đi công tác dài hạn, anh luôn bên cạnh tôi và con.

Tôi nhớ về tình đầu. Thật kỳ lạ, chúng tôi xa nhau chỉ vì tôi không đủ can đảm để từ bỏ những yên ổn mình đang có để quăng mình trên những con đường mới. Anh ra đi vào một chiều mùa thu mưa như trút lá, tôi khóc tê điếng lòng. Ngay khoảnh khắc ấy, với tôi, mùa thu dường như không còn tồn tại nữa.

Xế chiều, tôi đón con gái từ ký túc xá. Chúng tôi muốn con bé sống cuộc sống độc lập sớm, dù cho đôi lúc nó hơi buồn vì chuyện phải xa nhà hàng tuần, có khi hàng tháng nếu vợ chồng tôi cùng đi công tác. Con bé ríu rít kể đủ thứ chuyện, những câu chuyện ẩm ương của lứa tuổi dậy thì và nó hỏi tôi nghĩ sao về chuyện yêu đương ở tuổi mười sáu, về những rung động đầu đời. Tôi nghĩ hai mẹ con nên có một cuộc trò chuyện như những người bạn nên đã dẫn con bé vào một quán ăn ven đường, nó đồng ý.

- Sao con lại hỏi mẹ chuyện này vào hôm nay?

Tôi nhẹ nhàng, không muốn làm con bé bối rối. Hay tôi đang che giấu sự bối rối của chính mình?

- Chỉ là, chỉ là… dạo này trong phòng con có một bạn… Hình như là bắt đầu yêu…

- Bạn ấy kể cho con à?

- Vâng, nhưng chỉ là thư tay nho nhỏ và vài món quà xinh xinh như kẹp tóc hoặc vài đồ dùng học tập lặt vặt. Quy định trong ký túc cấm có những mối quan hệ trên mức tình bạn, bạn ấy chỉ… nhận quà thôi ạ.

- Mẹ thấy việc này là bình thường, ở lứa tuổi của con, có thể mẹ cũng có những rung động tương tự. Quan trọng là tụi con vẫn đặt mục tiêu học tập lên trên hết và không đi quá xa.

Tôi thấy mình hơi ra vẻ giảng giải, vì chắc hẳn ở trường hay quản sinh ký túc xá đã nhắc nhở các con thường xuyên rồi. Nhưng thú thực vào lúc này, ngay khi hộp thư của tôi đang có sự hiện diện của mối tình đầu thì tôi không thể nói gì hơn.

- Vâng ạ. Mà mẹ đừng nghĩ gì nhiều nhé, là bạn con thôi, không phải con.

- Ừ!

Trên đường về nhà, con bé ít nói hơn hẳn. Nó lên phòng và tắt điện sớm, dù tôi rủ con gái chơi bài hay xem chương trình truyền hình mà nó thích.

Tôi nhìn ra cửa sổ, gió giao mùa se sắt. Từng khóm lá bàng đung đưa dưới ánh trăng chưa kịp tròn, xuyên qua ô cửa chiếu thẳng một đường sáng màu vàng nhạt vào chiếc đồng hồ cát. Chồng tôi tặng nó vào sinh nhật năm tôi tròn ba mươi. Tôi vẫn tự hỏi tại sao anh tặng tôi một chiếc đồng hồ cát?

Tôi lật qua lật lại, từng dòng cát vẫn chảy đúng quy luật của nó. Nếu thời gian có thể được vặn ngược đơn giản và dễ dàng như vậy, tôi có chạy theo mối tình đầu của mình đến những nơi xa lạ hay vẫn là tôi của hiện tại, lấy chồng, sinh con. Để rồi đến một ngày con gái thành thiếu nữ thì tôi mới bỗng giật mình nhớ ra bản thân đã từng có một mối tình đầu?

Điện thoại đổ chuông. “Anh vừa gửi bưu phẩm về cho hai mẹ con, giờ đang lang thang ngoài công viên một lúc. Bên này đang hoàng hôn, nắng chiều lóng lánh trên mặt hồ”. “Em hồi hộp quá, anh kể sơ về món quà được không?”. “Không”-anh cười vang.

Tôi ngỡ như cả trời thu nơi ấy ngập tràn tiếng cười của chồng tôi, tiếng cười giòn tan của người đàn ông vừa gửi một phần trái tim về nhà. Tôi chợt nhận ra, tôi chính là một bến cảng, nơi anh neo thuyền mình lại sau mỗi cuộc hành trình. Còn với mối tình đầu, tôi đơn giản chỉ là một cánh diều giấy, khi tôi không cùng anh bay được nữa thì anh chấp nhận để tôi nằm lại trên bãi cỏ, còn anh hướng theo chiều gió vi vu trên những miền đất lạ. “À, chiều nay hai mẹ con có trò chuyện, con bé hơi lạ, nó đi ngủ sớm hơn thường ngày. Nó hỏi em về chuyện rung động tuổi mười sáu”. “Con bé biết yêu rồi ư? Thật tuyệt”. “Nó chỉ nói đó là chuyện của cô bạn cùng phòng ký túc xá, không phải chuyện của nó”. “Vậy em nghĩ đó là chuyện của con gái chúng ta hay chỉ đơn giản là của cô bạn nào đó cùng phòng?”. “Em không biết...”. “Anh nghĩ là em nên nghiêm túc hơn với con, vào sáng mai. Ý anh là nghiêm túc, không phải cấm đoán”. “Vâng”. “Thôi, anh về đây, không trễ xe buýt”. “À, em muốn hỏi anh chuyện này, chiếc đồng hồ cát. Tự dưng em lại nhớ đến giây phút anh tặng nó cho em… Chỉ là, tại sao anh lại tặng em một chiếc đồng hồ cát?”. “Nếu thời gian có xoay thế nào, anh vẫn chọn em. Hôn con giúp anh”.

Tôi chào anh bằng một nụ hôn gió. Ghé qua phòng con gái, tôi gõ cửa nhưng không có tiếng trả lời.

- Bố gửi một nụ hôn cho con-Tôi nói khẽ, rồi bước chậm về phòng.

Khuya, tôi mở email.

Mối tình đầu gửi vào hộp thư đến của tôi bức ảnh chụp cảnh một vòm trời lá phong đỏ rực vào mùa thu. Đó chỉ là nơi người ấy dừng chân hay chính là nơi anh đang sống một cuộc đời bình thản, an nhiên? Tôi bật khóc, nước mắt lăn dài như một cơn mưa lá phong nhuộm đỏ khoảng trời thanh xuân của tôi, ngày tôi bên anh.

Mối tình đầu đã trả cho tôi nguyên vẹn một mùa thu anh từng mang đi.

 

Dạ Yên
 

Có thể bạn quan tâm

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn có những không gian giúp con người sống chậm lại và hòa mình với thiên nhiên. Khu vườn bonsai nghệ thuật của anh Nguyễn Đức (phường Hội Phú), với những dáng thông, tùng và hồ cá koi thơ mộng, chính là một khoảng bình yên như thế.

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

(GLO)- Chiều 2-6, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Thị Thanh Lịch đã làm việc với đạo diễn Lê Quý Dương - Chủ tịch Ủy ban Festival và Hợp tác sân khấu biểu diễn quốc tế nhằm trao đổi, định hướng việc tổ chức các chương trình sân khấu, nghệ thuật biểu diễn quốc tế trên địa bàn tỉnh.

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

(GLO)- Điểm nhấn của chương trình Workshop Mỹ thuật năm 2026 do Khoa VH - NT, Trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn tổ chức là hoạt động vẽ tranh dành cho thiếu nhi nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6. Hoạt động nhằm khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và lan tỏa tình yêu nghệ thuật trong cộng đồng

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

null