Mỏng mảnh tơ trời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Bạn kể rằng, vẫn còn nhớ những buổi trưa tan trường, gặp những sợi tơ trời trắng như màu sữa giăng giăng trên đường làng, trên cánh đồng lúa đã gặt xong…
Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ...
Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ...
Đó cũng là cảnh đẹp nhất của mùa thu làng quê nhỏ bé và bình yên bên phá Tam Giang của bạn. Câu chuyện về tơ trời bay vào những ngày mùa thu trong trẻo này bạn đã kể với không ít người mỗi khi nói về làng quê miền Trung xa ngái của mình. Bạn bè ở Bắc, ở Nam có người không biết tơ trời là chi thì đã đành; nhưng có những người bạn là đồng hương, cũng đã từng chân đất đầu trần véo von ca hát trên cánh đồng quê nắng gió như bạn cũng không nhớ câu chuyện tơ trời; hoặc có người thì chỉ nhớ mang máng xa vời rứa thôi...
Rồi một ngày tình cờ, có một người bạn học về thăm quê đã may mắn khi bất chợt gặp được cảnh tơ trời giăng giăng trên cành cây, bụi cỏ. Những tấm ảnh chụp cảnh tơ trời của đứa bạn học đưa lên facebook làm bạn mỉm cười thật hạnh phúc vì trí nhớ của mình không đến nỗi tồi, vì ký ức tuổi thơ không thể nào phai mờ được. Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ...
Cánh đồng tuổi thơ của bạn có hương thơm của bông lúa chín, có những sợi khói đốt đồng làm cay mắt; có tiếng chim chiền chiện rập rờn ríu rít trên những vầng mây trắng hòa cùng tiếng cá quẫy nước yên ả dưới chân ruộng nước. Nhưng cánh đồng tuổi thơ làng quê ven sông, sát biển của bạn chưa phải là cổ tích nếu như không có những sợi tơ trời thả trắng vào những buổi trưa mùa thu yên ả, trời trong xanh không một gợn mây. Những chùm tơ mỏng mảnh trắng, bay là đà hai bên đường, dưới thửa ruộng trong sắc xanh của da trời trên cao và nắng thu vàng rịm như mật ong như một phép mê hoặc quyến rũ của thiên nhiên kỳ thú ban phát cho con người...
Lũ học trò trường làng vừa tan học buổi trưa đã không cưỡng lại được những khoảnh khắc diệu vợi đó. Chúng rủ nhau xếp sách vở trên đám cỏ bên vệ đường, rồi cùng nhau ùa chạy xuống cánh đồng ngửa mặt, với tay bắt lấy những sợi tơ trắng mỏng mảnh đang chập chờn bay là đà trước mặt kia.
Mà bắt được những sợi tơ trời màu trắng mỏng manh không phải là chuyện dễ dàng. Tơ trời cứ bay là đà, nhẹ nhàng giữa không trung, khi thấp khi cao, khi gần khi xa, khi có khi không. Có đứa mình mẩy lấm lem cả bùn vì quá mải mê theo một sợi tơ trời mà vấp chân vào bụi cỏ trượt ngã xuống đám bùn giữa ruộng...
Mặt trởi càng lên cao, nắng càng to, tơ trời bay càng nhiều. Tơ trời làm trắng cả một khoảng không gian. Bạn vẫn còn nhớ cái cảm giác khi nắm bắt được một sợi tơ trời; lòng sung sướng như muốn reo lên như vừa chạm đến một giấc mơ đẹp. Tay bạn nắm chặt sợi tơ và nghĩ rằng sẽ mang về nhà ép vào cuốn vở mới. Nhưng khi trò chơi đã xong,lên đến đường làng, xòe bàn tay ra, thì trong lòng tay bạn chỉ còn một sợi tơ trắng mỏng. Bạn đã òa khóc vì thất vọng, vì hụt hẫng... Thế rồi, cả nhóm bạn cùng xòe tay để xem lại thành quả hái tơ của mình. Thì ra ai cũng như nhau, tơ trời mỏng mảnh từ bao la sà xuống trắng cả cánh đồng nhưng khi về trong bàn tay người thì gần như biến mất...Bạn đã thôi khóc và cùng cười thật vui với lũ bạn. Trưa mùa thu, cánh đồng làng nắng vẫn vàng và tơ trắng vẫn bay gần gũi mà mơ hồ chợt long lanh trong nụ cười còn vương mấy giọt nước mắt của đám học trò...
Tơ trời rơi xuống cánh đồng trần gian quê bạn vào tháng Bảy âm lịch mùa Ngâu khi mùa thu vừa chớm với câu chuyện đẹp và buồn về cuộc tình duyên trắc trở Ngưu Lang - Chức Nữ được người đời thêu dệt. Bạn vẫn tin rằng, tơ trời chính là chiếc áo mà Chức Nữ mặc để hẹn hò với Ngưu Lang trong một khoảng thời gian hạnh phúc thật ngắn ngủi...
Lũ con nít làng quê cùng một lứa bên trời của bạn ngày nào thì đã lớn lâu rồi. Chuyến xe thời gian cứ lao vun vút về phía trước để có người không kịp ngoái lại và đã quên mất những buổi trưa trời trong, nắng nỏ quê nhà có tơ trời giăng trắng mỏng mảnh xuống cánh đồng quê. Nhìn những tấm ảnh tơ trời của người bạn học, bạn chợt nhớ những vần thơ của nhà thơ xứ Huế Thanh Tịnh mà bạn đã thuộc từ lúc nào: “Tìm dấu hoa xưa giữa cánh đồng”.
Phi Tân (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null