Ký ức hát tuồng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- “Nhà hát” làng tôi nguyên là cái sân kho của Hợp tác xã, bên trong có vuông sân xây cao, rộng làm sân khấu.
1. Trời sinh tôi mê hát tuồng.
Hồi tôi đâu chừng 5 tuổi thì được chị dắt đi coi hát. Cảnh đào kép vẽ mặt đánh phấn tô son cùng những âm thanh đàn ca chiêng trống chắc gây ấn tượng mạnh lắm nên mới trở thành ký ức đầu đời của tôi. Đam mê hát tuồng theo tôi suốt thời ấu thơ; cứ ngong ngóng chờ xem nơi đâu có đoàn hát về để kỳ kèo xin anh chị dắt đi coi. Ấy là nói chuyện đoàn về hát ở xa; còn gần ư: không ai dẫn cũng… to gan trốn mẹ theo người trong xóm đi coi một mình!
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Thập niên 80 của thế kỷ trước là thời cực thịnh của những đoàn hát bội lưu diễn.
“Nhà hát” làng tôi nguyên là cái sân kho của Hợp tác xã, bên trong có vuông sân xây cao, rộng làm sân khấu. Dưới gầm sân khấu là khu “hậu trường”, nơi diễn viên căng rèm che làm nơi vẽ mặt, thay đồ mỗi khi ra diễn. Có lần lẻn chui vào nấp trong cái hốc tối gần chỗ chất đạo cụ, tôi và nhỏ bạn trố mắt dòm say sưa hết “ông” diễn viên này tới “bà” diễn viên nọ ra vô, tô tô, vẽ vẽ. Lần đầu tiên tôi được xem “cận cảnh” những nàng công chúa má phấn môi son xiêm y lộng lẫy, những vị anh hùng giáo gươm mũ mão chỉnh tề, đường bệ uy nghi trên sân khấu trong xống áo đời thường. Hơi có chút thất vọng khi thấy họ cũng… thường thôi, chẳng khác gì nhiều so với mấy anh trai làng hay mấy chị nông dân vẫn ngày ngày ra đồng cấy lúa.
2. Cũng “đoạn trường” lắm cái cảnh xoay xở để được vô coi hát. Vé ư, đừng có nằm mơ! Con nhà nghèo mười đứa như chục, ban đêm không bị bắt phụ xay lúa giã gạo, trông em hay lột vỏ đậu phộng đã là may. Chờ mẹ cho tiền mua vé đi coi có mà tới… Tết Congo (tức chuyện không bao giờ có)! Cái khó ló cái khôn, lũ nhỏ cứ lẩn quẩn gần bên cửa soát vé, thấy có người lớn cầm vé (đi một mình) là nhào tới níu tay: “Cô/chú gì ơi, cho cháu theo vào cổng với…”. Thường thì sẽ được gật đầu đồng ý; nhưng cái “thị phần” này cũng không phải bở ăn cho lắm bởi người lớn đi coi thì mười người hết bảy có dắt trẻ con, trong khi lũ nhỏ nghèo rình coi hát “cọp” lại quá đông.
Gây ấn tượng mạnh nhất trong tôi có lẽ là lần coi vở tuồng (tôi quên mất tên) có cảnh diễn viên nam chính (nghĩa hiệp, đẹp trai) bị kẻ ác đâm chết. Nhìn cảnh chàng diễn viên yêu thích bị kiếm đâm xuyên bụng, máu me đầm đìa, tôi không tài nào ngăn được nước mắt. Khóc ròng từ sân bãi khóc về nhà. Mẹ ngạc nhiên: “Đứa nào đánh? Hay đau ở đâu?”. “Không, là con thương ông diễn viên nghĩa hiệp đẹp trai bị chết”… Mẹ cười ngất: “Khờ chi khờ dữ, ổng giả bộ đó chớ chết gì!”. Tôi nhất quyết không tin, cứ cối chày cãi lẽ (ổng bị kiếm đâm, thấy máu me dầm dề sao mà giả được?). Nói hoài mỏi miệng, mẹ xua tay: “Thôi, không cãi thêm với mầy; mai đi coi thì sẽ biết”. Mẹ nói đúng. Hôm sau đoàn diễn tuồng khác, tôi đi coi, thấy chàng “diễn viên hiệp nghĩa” hôm qua vẫn còn đó, đang… vung gươm rượt giặc chạy có cờ! Biết vậy, nhưng những lần sau coi diễn tuồng vẫn cứ quen cái thói mau nước mắt.
…Lớn lên ra đời, tôi hay mang tiếng là đứa nhẹ dạ cả tin. Nhiều khi lẩn thẩn chợt nghĩ thầm: Phải chăng đó là “di chứng” của cái máu mê hát tuồng ngày nhỏ?
Y Nguyên

Có thể bạn quan tâm

Mỹ vị vùng “chảo lửa”

Mỹ vị vùng “chảo lửa”

(GLO)- Được mệnh danh là vùng “chảo lửa”, ẩm thực ở vùng đất Phú Túc cũng có những dấu ấn độc đáo như một cách thích ứng với khí hậu. Cái nóng dường như in dấu vào khẩu vị của người Jrai - cộng đồng cư trú lâu đời nơi đây.

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

(GLO)- Chiều 14-8, tại Trung tâm Hội nghị Pleiku Palace (phường Pleiku), Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch, Sở GD&ĐT, Hội Nông dân và Hội LHPN tỉnh Gia Lai phối hợp tổ chức Lễ tổng kết và trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” năm 2026.

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

null