Gương mặt thơ: Hoàng Thụy Anh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Chị là người Quảng Bình, thạc sĩ lý luận văn học và là một cây bút trẻ tài hoa, đang nổi trên văn đàn cả nước.

Tên tuổi của chị đã vượt biên giới tỉnh, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam trong tư cách nhà phê bình. Với thơ, thơ cũng làm sáng danh tên tuổi chị. Thơ chị luôn khiến người đọc phải trăn trở, phải tự vấn để mà ngộ, mà thức. Nó không êm đềm dịu ngọt mà luôn sắc lẻm những câu hỏi, những gợi mở, những ý tưởng đầy trách nhiệm công dân.

Chị có lối viết hiện đại. Tôi thích cái sự nở của buổi sáng như thế này: “buổi sáng vừa nở/tiếng cười thong dong/con đường Phan Đình Phùng xanh từng ý nghĩ/Hà Nội rời trang sách U.T/trải lên quán xá phố phường/trầm mặc bản nguyên/không mùa”. Chị đã vượt qua cảm xúc trữ tình để chạm tới cảm hứng siêu thực, nhưng siêu thực qua cái nhìn nữ tính Việt nên nó trực diện, nó mở ra đa nghĩa đa chiều trong tiếp nhận. Nó không khiến ta run lên ngay nhưng bắt ta phải tự vấn. Hiện thực thơ vì thế ám ảnh người đọc, kiểu như “nghìn năm cõng tiếng thở dài/nghìn năm đa mang nước mắt/này người thương này người nhớ/có khoảng trống nào ươm những chồi non?”.

Vài năm gần đây, hầu như năm nào chị ra một cuốn sách, đều gây tiếng vang. Bằng tuổi chị, tôi mới rón rén in tập thơ đầu tay...

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

Một góc thác Bản Giốc bồng bềnh như suối tóc. Ảnh: Trần Đức

Một góc thác Bản Giốc bồng bềnh như suối tóc. Ảnh: Trần Đức



VƠI ĐẦY BẢN GIỐC



trái tim cỏ dại

cô gái Tày đòng đòng giấc mơ bản bên

tiếng gọi nhau mát rượi

đôi bờ buông men.



một người chờ hai người

hai người trốn một người

câu lượn giạt cơn mưa

vách núi buồn chật kín những mùa sau.



đất trời lần lữa nay mai

tối rồi sáng

tan rồi tụ

như cuộc đời chẳng ngừng buông gió

buộc mãi niềm tái tê.



nghìn năm cõng tiếng thở dài

nghìn năm đa mang nước mắt

này người thương này người nhớ

có khoảng trống nào ươm những chồi non?



còn chiêm bao còn hạnh ngộ

còn vết thương còn nhung nhớ

thác tình mê mải rẽ ba ngôi.





NGUỒN CỘI

buổi sáng vừa nở

tiếng cười thong dong

con đường Phan Đình Phùng xanh từng ý nghĩ

Hà Nội rời trang sách U.T (*)

trải lên quán xá phố phường

trầm mặc bản nguyên

không mùa.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

trong những âm thanh thiên di

có những căn cước ngoại vi vừa trở dạ Long Biên

đọng từng ánh mắt

đọng từng màu áo

đọng từng ngã rẽ

sông Hồng đánh cược phận mình

dưới chân cầu ly nước vối chẳng giấu nổi cơn thinh lặng

thả sóng sánh xuống vành môi.



cà phê Ô Quan Chưởng víu từng giọt

bánh rán vẩy lên mình xiêm y giòn rụm

câu chuyện mãn khai trong tiếng dạ miền Trung

nâng niu nồng nàn

nâng niu nhàn nhã

có nguồn cội vừa trôi theo Hàng Chiếu.



xa em

xa Hà Nội

anh mới hiểu

khi cởi bỏ niềm kiêu hãnh trung tâm

tận cùng của đam mê

Hà Nội vẫn là cuộc chơi

cháy từ mạch máu khởi sinh.

-------

(*) Tập tản văn “Hà Nội-quán xá phố phường” của nhà văn Uông Triều.






HUYỀN SỬ CHÀNG CỐC VÀ NÀNG CÔNG



trong đầy đặn nỗi buồn

tiếng sáo trúc ngời

như vệt nắng trả vay chiều muộn.



sự mầu nhiệm của nước

chở giấc mơ qua thềm mây lát hoa

run rẩy vén trăng rằm.



thời gian khua mòn vách

bầu lửa dài hơn đêm

ba sinh cất giấu muôn ngày lệ rưng.



thầm nghe khoan nhặt vô thường

đơm thơm tít tắp

chè nương trập trùng.



khói sương góc bể vịn nhau

hư không chầm chậm nên màu cố hương.

Có thể bạn quan tâm

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null