Gương mặt thơ: Đặng Nguyệt Anh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Năm 1968, vừa tròn 24 tuổi, cô giáo Đặng Nguyệt Anh từ quê Nam Định, vượt Trường Sơn vào Nam “tìm chồng” là nhà giáo Phạm Thanh Liêm-người đã vào Nam từ 4 năm trước. Thân gái dặm trường, Trường Sơn dằng dặc, biết bao hiểm nguy rình rập, nhưng chị đã tới nơi, Trung ương Cục miền Nam nơi chồng chị đang công tác. Và, chị đã sát cánh cùng anh cho tới bây giờ.
Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh.

Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh.

Cách đây hơn 1 tuần, anh qua đời, để lại chị, cũng gần 80 tuổi, ở lại thế gian này, ở lại TP. Hồ Chí Minh, nơi chị đã chọn làm quê hương thứ 2 kể từ năm 1975 khi từ chiến khu về thành phố; chị làm cô giáo và làm thơ, trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Thơ chị đằm thắm, dung dị và nhiều nhớ nhung, lục bát rất nhuyễn, giữ nhiều nét “chân quê”, nhiều hồi tưởng ký ức tươi đẹp, nhất là con sông Ninh quê chị, nơi chị từ đấy ra đi tới giờ đã 55 năm: “Rồi mai/Thương nhớ rất nhiều/Sông Ninh/Với những buổi chiều khói sương!/Rồi mai/Thương nhớ con đường/Dáng ai gầy/Cuối hoàng hôn nhạt nhòa”.

Có lần gặp chị, tôi nói: Chỉ nguyên viết về cuộc đời chị đã được một tiểu thuyết hay rồi. Thân phận cá nhân chị gắn với một phần cuộc chiến tranh của dân tộc này.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

BÀ ƠI THƯƠNG QUÁ

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Ta về

Gối tóc vào sông

Nghe trên đồng bãi

Mênh mông quê nhà

Con cò bay lả bay la

Bà ơi thương quá

Tiếng bà ru xưa.



GỌI

Minh họa: T.N

Minh họa: T.N

Gọi trăng cho gió về say

Gọi hoa về nở

Gọi mây về ngàn

Gọi người lạc cuối nhân gian

Hãy đi về phía thiên đàng…

Đợi tôi!



RỒI MAI

Rồi mai

Rồi mai

Rồi mai

Thương nhớ rất nhiều

Sông Ninh

Với những buổi chiều khói sương!

Rồi mai

Thương nhớ con đường

Dáng ai gầy

Cuối hoàng hôn nhạt nhòa…

Rồi mai

Ta lại thương ta!

Thi nhân một kiếp

Hồn hoa dại khờ…

Rồi mai

Đời trả cho thơ

Cố hương xế bóng

Ai chờ ta không?

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null