Gương mặt thơ: Trần Chấn Uy

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhà thơ Trần Chấn Uy đang cư trú tại Nha Trang. Anh nguyên là thầy giáo dạy văn Cao đẳng Sư phạm, rồi chuyển sang công tác ở Đài Phát thanh-Truyền hình Khánh Hòa. Nhưng trên hết, anh là thi sĩ, một thi sĩ đắm đuối với thơ, coi thơ như hơi thở, như nguồn sống.

Facebook của anh toàn thơ, mỗi bài thơ kèm một ảnh tác giả. Ảnh rất chỉn chu, sang trọng, đầy lí trí nhưng thơ thì lại trữ tình, đầy ắp nhớ nhung từ quê hương, mẹ tới các bóng hồng thoáng gặp. Đây là quê hương: “Mùa đã ổi, hoa xuyến chi trinh bạch/Cỏ đã hoang, tường gạch đóng xanh rêu/Hương ổi thoảng mùi thơm thanh sạch/Một mình tôi, vườn mẹ lạnh sương chiều”. Còn đây là mẹ: “Mẹ ta mây trắng cuối trời/Quê hương sương khói trong vời vợi xa”. Và em: “Thời số hóa, quá nhiều vi rút lạ/Máy xóa mất rồi những file nhớ, file thương/Anh trở về lục tìm trong trái tim một thời lầm lỡ/Gặp bóng em vẫn neo giữa lòng mình”.

Anh là Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tại tỉnh Khánh Hòa.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

SEN

Minh họa: T.N

Minh họa: T.N


Đầu hè sen nhóm lửa

Le lói những nụ hồng

Cuối hạ hoa đã rữa

Thoảng lên chút hương nồng.


Mong em từ cuối hạ

Em về với tàn thu

Áo trinh vàng mắt lá

Em còn gì trao ta?



NGHE TIẾNG GÀ TRƯA NHỚ MẸ

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Đã lâu nghe tiếng gà trưa

Giật mình, còn tưởng mình chưa xa nhà.

Tưởng rằng còn ở quê cha

Giấc trưa bình thản, ngôi nhà rạ rơm.


Mẹ ta nổi lửa nấu cơm

Gió lay bờ trúc, khói thơm hương đồng.

Con cò chở rét sang sông

Mẹ ta nhóm bếp ngồi mong con về.


Giấc trưa bảng lảng hồn quê

Mẹ ta thấp thoáng triền đê cuối làng.

Giấc trưa thảng thốt bàng hoàng

Giật mình, còn tưởng đò sang bến chiều.


Mẹ về từ phía cô liêu

Đồng xao xác gió, tiêu điều hoàng hôn.

Ta xa bờ bãi xóm cồn

Nửa đời chìm nổi, dại khôn xứ người.


Mẹ ta mây trắng cuối trời

Quê hương sương khói trong vời vợi xa.



ĐÊM Ở LÀNG

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Chân ngày sải bước vừa chạm bến

Tay đêm đã khép một vòng ôm

Giấc ngủ chờ khuya chưa kịp đến

Ngoài song lấp lánh mắt sao hôm.


Vạc nhón chân đêm dầm sương lạnh

Cá đớp trăng non rụng ao bèo

Chim nhát bất ngờ đêm vỗ cánh

Vạc bỗng giật mình ghé mắt theo.


Đồng xa lúa chửa, đòng ngậm sữa

Hứa hẹn chân chiêm ruộng giát vàng

Bãi vắng, ma trơi vừa nhóm lửa

Cua đồng cởi yếm lả lơi trăng.


Sóng thở, sông trôi, thuyền ngái ngủ

Gió đồng man mác, mõ cầm canh

Ai mang nhung nhớ về xóm cũ

Phảng phất hương đêm bưởi trổ cành.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null