“Ung dung thanh thản giữa mây trời”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tôi mượn câu thơ “Ung dung thanh thản giữa mây trời” trong bài mở đầu tập “Vân không” để giới thiệu tập thơ mới của Ngô Thanh Vân. “Vân không” ghi dấu sự trở lại của nữ thi sĩ sau 8 năm chị không xuất bản cuốn sách nào về thơ.

Nhà thơ Ngô Thanh Vân chia sẻ: “8 năm là khoảng thời gian đầy biến động đối với cá nhân tôi. Thất bại, thành công, hạnh phúc, khổ đau đều là những bài học để cho tôi trưởng thành hôm nay. Tôi mượn hình ảnh của mây để chọn cho mình cách sống giữa cuộc đời”.

bia-tap-tho-van-khong.jpg
Bìa tập thơ "Vân không". Ảnh: Thái Bình

Quả thật, “Vân không” ghi dấu ấn riêng của tác giả ngay từ tên tập sách, cách sắp xếp, bài trí của một tâm hồn thơ có sự am hiểu về hội họa. Chính Ngô Thanh Vân là người vẽ tranh để kiến trúc sư Nguyễn Quốc Học thiết kế bìa sách. Cùng với đó là các phụ bản do họa sĩ Đặng Mậu Tựu vẽ và tranh chân dung tác giả qua nét cọ sinh động của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Dành thời gian đọc tập thơ, cá nhân tôi cho rằng, “Vân không” có sự phong phú, tinh tế của ngôn từ, sự sâu lắng nhưng không kém phần tươi mới của cảm xúc cùng những chiêm nghiệm đời sống của người phụ nữ đắm đuối với thơ. Đây là cách chị thể hiện góc nhìn cuộc sống, qua đó gửi gắm một tâm thái sống: dẫu đi qua giông bão, lòng vẫn hướng về sự an nhiên, như vầng mây nhẹ trôi giữa bầu trời.

Vậy nên, thật dễ hiểu khi trong bài “Thinh không nhẹ bẫng vầng mây”, Ngô Thanh Vân viết: “lùi một nhịp/hình như mình đang tiến/thênh thang dài rộng mỗi cung đường/Vân không nhẹ bẫng vầng mây ấm/dịu trôi đôi ước vọng tinh khôi”.

Có lẽ, nhiều bạn đọc cũng như tôi, đều có những xúc cảm đẹp khi ánh nhìn chạm tới những câu thơ này. Riêng tôi, đọc liền mạch hết tập thơ để “tìm cho được” bài thơ mang tên tập sách hoặc chí ít cũng là lặp đi lặp lại có chủ ý của từ “Vân không” như trong đoạn thơ trên. Thế nhưng, tuyệt nhiên không tìm được. Và tôi đồ rằng, đây chính là chủ tâm của tác giả. Để cho, từng câu, từng chữ thêm một lần thấm sâu trong lòng bạn đọc.

Dĩ nhiên, tâm niệm ấy được Ngô Thanh Vân tỏ bày ở hầu hết các bài trong tập thơ. Hình ảnh mây với những biến thể khác nhau được nhắc đi nhắc lại, hàm chứa những nét nghĩa khác nhau, như thể đang vận động trở thành biểu tượng. Có thể kể đến một số bài như: Trên những tầng mây, Trả lại tháng ngày vời vợi trong xanh, Mây trắng, Rồi anh cũng như mây trời lồng lộng, Lời hát những đám mây… Vì thế, hình ảnh “Vân không” không chỉ thể hiện sự êm trôi, tự tại, không vướng bụi trần mà còn biểu đạt vẻ ấm áp, gần gụi, tương giao. Còn nói như nhà thơ thì: “em lặng im chỉ nói lời của mắt/mà chứa chan cả bể ân tình”.

Nhận xét về tập thơ, Phó Giáo sư-Tiến sĩ Ngô Văn Giá cho rằng: “Thơ của Vân trước “Vân không” nhiều dằn vặt, nhiều nghĩ ngợi. Đến “Vân không”, thơ Vân bình lặng hơn, như mây trôi, như “hoa cỏ rất hiền”. Điều này làm nên nét mới so với những tập thơ của Vân trước đó”.

Còn nhà phê bình văn học Hoàng Đăng Khoa thì nhìn nhận: “Vân không” là cuộc hành hương bằng thơ của Ngô Thanh Vân qua những miền chông chênh của thân phận và tình cảm, để rồi tìm gặp ít nhiều sự nhẹ nhõm của tâm hồn. Lời thơ dung dị chân mộc mà giàu nhạc tính, khi da diết trĩu nặng, khi thanh thoát bay bổng, như mây không cố định dạng hình. Mỗi cuộc người một hành lý hư vô. Mười ngón trắng vẫy vào mây trắng. Thì cứ nhẹ nhàng mà sống. Như vân không…”.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null