Nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa: Khi đôi mắt được quyền suy tư...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Sau ba thập niên miệt mài với hình khối, đường cong và những cuộc đối thoại lặng lẽ cùng đá, gỗ, sắt, nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa cho ra mắt tập tản mạn nghệ thuật mang tên Mắt nghĩ.

Cuốn sách là những ghi chép, suy tư và chiêm nghiệm của anh, như một hành trình song song giữa tạo hình và tư tưởng.

* Thưa anh, vì sao anh chọn nhan đề “Mắt nghĩ”?

Nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa.
Nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa. Ảnh: NVCC

- Tôi tin rằng đôi mắt ngoài chức năng thị giác, còn để tư duy và thấu cảm. Khi đôi mắt được quyền suy nghĩ, nó không còn là giác quan mà là một ý thức độc lập, nơi cảm xúc, ký ức và tri giác gặp nhau. Với tôi, mỗi đôi mắt đều có tiếng nói riêng, có quyền được nghĩ, được cảm, được sai và được thương.

Mắt nghĩ vì thế không chỉ là nhan đề, mà là thái độ sống nghệ thuật: Dám nhìn bằng trực giác, dám suy tư bằng cảm xúc. Khi ta để mắt được quyền nghĩ, nghệ thuật trở nên gần gũi hơn, con người trở nên thật hơn, cái đẹp mới có linh hồn.

* Anh có thể giới thiệu đôi nét về cấu trúc của sách? Vì sao anh chọn hình thức “tản mạn nghệ thuật” thay vì khảo cứu hay chuyên luận?

- Mắt nghĩ gồm 55 bài, chia thành 5 phần: Khởi nguyên, Đối thoại, Triết học, Bất toàn và Tái sinh như 5 chặng của một hành trình sáng tạo. Tôi chọn thể tản mạn vì nó gần với bản chất nghệ thuật hơn - không phải hệ thống luận chứng, mà là hành trình cảm xúc...

* Viết, với anh, có vai trò như thế nào trong quá trình sáng tạo?

- Viết là một hình thức điêu khắc khác, điêu khắc bằng ngôn từ. Khi viết, tôi không kể lại quá trình sáng tạo, mà đối thoại với chính mình, với những khoảng lặng mà bàn tay chưa kịp chạm tới. Trong điêu khắc, tôi trò chuyện với vật chất; còn trong viết, tôi trò chuyện với linh hồn của hình khối. Cả hai cùng đi tìm “linh hồn của hình thức”, tìm tiếng nói của cái đẹp.

* Nhiều bài trong sách cho thấy anh quan tâm đến “ký ức” và “dấu vết”. Anh có thể nói rõ hơn...

- Ký ức là vật liệu vô hình của nghệ thuật thị giác. Nghệ thuật sinh ra từ nỗi ám ảnh chống lại sự lãng quên. Từ hình khắc hươu Dabous đến pho tượng Chăm mòn vỡ, tất cả đều là tiếng nói của thời gian. Khi tôi chạm vào một vết nứt trên tượng, tôi nghe được bàn tay người xưa. Giữa chúng tôi, thời gian không chia cách, chỉ là cuộc đối thoại dài của những linh hồn biết tạo hình. Trong điêu khắc hay trong viết, điều tôi đi tìm không chỉ là hình thức, mà là dấu vết của sự sống còn lưu lại trong chất liệu.

Bìa sách Mắt nghĩ của nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa. Ảnh: NVCC
Bìa sách Mắt nghĩ của nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa. Ảnh: NVCC

* Các hình tượng như Venus tiền sử, Hươu cao cổ Dabous, Pompeii, hay chữ hình nêm của người Sumer... xuất hiện khá nhiều trong tác phẩm. Chúng phản chiếu điều gì về cách anh nhìn thế giới nghệ thuật hôm nay?

- Tôi tìm đến những hình tượng ấy không để hoài cổ, mà để nhận ra nhịp thở đầu tiên của nghệ thuật-nơi con người lần đầu khắc, nặn, viết để nói về chính mình. Tượng Venus bé nhỏ mà dữ dội, Pompeii bi kịch nhưng vẫn sống động trong tro bụi, và những chữ hình nêm của Sumer, tuy khô khan, lại gợi lên bài học về sự giản dị-rằng một vết khắc thôi cũng đủ mang linh hồn.

Tất cả cho tôi thấy một sợi chỉ đỏ nối liền các nền văn minh. Cái đẹp, dù qua bao tro bụi, vẫn luôn biết cách hồi sinh.

* Anh từng nói “sự bất toàn” cũng là một vẻ đẹp. “Cái chưa hoàn hảo” có ý nghĩa gì trong sáng tạo của anh?

- Tôi tin vào vẻ đẹp của cái chưa trọn vẹn. Một vết nứt trong gỗ, một đường hàn sắt thô ráp... đôi khi chính là nơi tác phẩm bắt đầu có linh hồn. Trong những vết thương của vật liệu, dường như tôi nghe được tiếng thì thầm của thời gian.

Tôi tìm thấy trong triết lý Wabi-sabi của Nhật Bản một sự đồng cảm sâu xa: Cái đẹp không ở sự hoàn mỹ, mà ở vết thời gian còn ấm trên vật thể, ở dấu vết của sống-và mất-còn lưu lại trên bề mặt yên lặng của đá, của gỗ, của con người. Chính trong cái chưa hoàn hảo ấy, nghệ thuật tìm được linh hồn, còn con người tìm thấy chính mình.

* Theo anh, hoài nghi có phải là yếu tố cần thiết trong sáng tạo nghệ thuật?

- Không có hoài nghi, nghệ sĩ sẽ ngủ yên. Chính hoài nghi khiến tôi không ngừng hỏi lại: Cái đẹp có thật không, nghệ thuật còn cần thiết không? Nhưng trong câu hỏi ấy, tôi lại tìm thấy niềm tin, rằng nghệ thuật tồn tại để đánh thức, không phải để an ủi. Tôi không sợ hoài nghi, tôi chỉ sợ sự chắc chắn…

* Bình Định trước đây (nay là tỉnh Gia Lai) với kho tàng điêu khắc, kiến trúc và di sản Champa có ảnh hưởng thế nào đến tư duy thị giác của anh? Theo anh, trong bối cảnh nghệ thuật đương đại, làm thế nào để kết nối di sản như gốm cổ Gò Sành hay điêu khắc Chăm với ngôn ngữ tạo hình mới mà vẫn giữ được linh hồn truyền thống?

- Tôi lớn lên giữa những tháp Chăm trầm mặc, những mảnh gốm vỡ lẫn trong đất ruộng. Di sản Champa dạy tôi rằng cái đẹp không ở sự hoàn hảo, mà ở sức sống ẩn trong những gì còn sót lại. Khi hàn một thanh sắt rỉ lên phiến đá hay gắn mảnh gốm cổ vào gỗ, đó là cuộc trò chuyện giữa quá khứ và hiện tại. Để kết nối di sản với ngôn ngữ tạo hình mới, ta không cần “làm mới” quá khứ, mà chỉ cần lắng nghe nó, để kể một câu chuyện khác bằng tinh thần chứ không phải hình thức.

* Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện!

Có thể bạn quan tâm

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

(GLO)- Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Thông tư 17/2025/TT-BVHTTDL quy định về danh mục kênh chương trình phát thanh, kênh chương trình truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu của quốc gia và của địa phương.

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Băng Châu và dấu ấn trở lại

Băng Châu và dấu ấn trở lại

(GLO)- Tại Liên hoan Tuồng và Dân ca kịch toàn quốc 2025, vai bà Hồng trong vở ca kịch bài chòi "Dòng sông kể chuyện" đã mang về tấm huy chương vàng cho Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT) Huỳnh Thị Kim Châu (nghệ danh Băng Châu). 

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

null