Nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa: Khi đôi mắt được quyền suy tư...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Sau ba thập niên miệt mài với hình khối, đường cong và những cuộc đối thoại lặng lẽ cùng đá, gỗ, sắt, nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa cho ra mắt tập tản mạn nghệ thuật mang tên Mắt nghĩ.

Cuốn sách là những ghi chép, suy tư và chiêm nghiệm của anh, như một hành trình song song giữa tạo hình và tư tưởng.

* Thưa anh, vì sao anh chọn nhan đề “Mắt nghĩ”?

Nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa.
Nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa. Ảnh: NVCC

- Tôi tin rằng đôi mắt ngoài chức năng thị giác, còn để tư duy và thấu cảm. Khi đôi mắt được quyền suy nghĩ, nó không còn là giác quan mà là một ý thức độc lập, nơi cảm xúc, ký ức và tri giác gặp nhau. Với tôi, mỗi đôi mắt đều có tiếng nói riêng, có quyền được nghĩ, được cảm, được sai và được thương.

Mắt nghĩ vì thế không chỉ là nhan đề, mà là thái độ sống nghệ thuật: Dám nhìn bằng trực giác, dám suy tư bằng cảm xúc. Khi ta để mắt được quyền nghĩ, nghệ thuật trở nên gần gũi hơn, con người trở nên thật hơn, cái đẹp mới có linh hồn.

* Anh có thể giới thiệu đôi nét về cấu trúc của sách? Vì sao anh chọn hình thức “tản mạn nghệ thuật” thay vì khảo cứu hay chuyên luận?

- Mắt nghĩ gồm 55 bài, chia thành 5 phần: Khởi nguyên, Đối thoại, Triết học, Bất toàn và Tái sinh như 5 chặng của một hành trình sáng tạo. Tôi chọn thể tản mạn vì nó gần với bản chất nghệ thuật hơn - không phải hệ thống luận chứng, mà là hành trình cảm xúc...

* Viết, với anh, có vai trò như thế nào trong quá trình sáng tạo?

- Viết là một hình thức điêu khắc khác, điêu khắc bằng ngôn từ. Khi viết, tôi không kể lại quá trình sáng tạo, mà đối thoại với chính mình, với những khoảng lặng mà bàn tay chưa kịp chạm tới. Trong điêu khắc, tôi trò chuyện với vật chất; còn trong viết, tôi trò chuyện với linh hồn của hình khối. Cả hai cùng đi tìm “linh hồn của hình thức”, tìm tiếng nói của cái đẹp.

* Nhiều bài trong sách cho thấy anh quan tâm đến “ký ức” và “dấu vết”. Anh có thể nói rõ hơn...

- Ký ức là vật liệu vô hình của nghệ thuật thị giác. Nghệ thuật sinh ra từ nỗi ám ảnh chống lại sự lãng quên. Từ hình khắc hươu Dabous đến pho tượng Chăm mòn vỡ, tất cả đều là tiếng nói của thời gian. Khi tôi chạm vào một vết nứt trên tượng, tôi nghe được bàn tay người xưa. Giữa chúng tôi, thời gian không chia cách, chỉ là cuộc đối thoại dài của những linh hồn biết tạo hình. Trong điêu khắc hay trong viết, điều tôi đi tìm không chỉ là hình thức, mà là dấu vết của sự sống còn lưu lại trong chất liệu.

Bìa sách Mắt nghĩ của nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa. Ảnh: NVCC
Bìa sách Mắt nghĩ của nhà điêu khắc Lê Trọng Nghĩa. Ảnh: NVCC

* Các hình tượng như Venus tiền sử, Hươu cao cổ Dabous, Pompeii, hay chữ hình nêm của người Sumer... xuất hiện khá nhiều trong tác phẩm. Chúng phản chiếu điều gì về cách anh nhìn thế giới nghệ thuật hôm nay?

- Tôi tìm đến những hình tượng ấy không để hoài cổ, mà để nhận ra nhịp thở đầu tiên của nghệ thuật-nơi con người lần đầu khắc, nặn, viết để nói về chính mình. Tượng Venus bé nhỏ mà dữ dội, Pompeii bi kịch nhưng vẫn sống động trong tro bụi, và những chữ hình nêm của Sumer, tuy khô khan, lại gợi lên bài học về sự giản dị-rằng một vết khắc thôi cũng đủ mang linh hồn.

Tất cả cho tôi thấy một sợi chỉ đỏ nối liền các nền văn minh. Cái đẹp, dù qua bao tro bụi, vẫn luôn biết cách hồi sinh.

* Anh từng nói “sự bất toàn” cũng là một vẻ đẹp. “Cái chưa hoàn hảo” có ý nghĩa gì trong sáng tạo của anh?

- Tôi tin vào vẻ đẹp của cái chưa trọn vẹn. Một vết nứt trong gỗ, một đường hàn sắt thô ráp... đôi khi chính là nơi tác phẩm bắt đầu có linh hồn. Trong những vết thương của vật liệu, dường như tôi nghe được tiếng thì thầm của thời gian.

Tôi tìm thấy trong triết lý Wabi-sabi của Nhật Bản một sự đồng cảm sâu xa: Cái đẹp không ở sự hoàn mỹ, mà ở vết thời gian còn ấm trên vật thể, ở dấu vết của sống-và mất-còn lưu lại trên bề mặt yên lặng của đá, của gỗ, của con người. Chính trong cái chưa hoàn hảo ấy, nghệ thuật tìm được linh hồn, còn con người tìm thấy chính mình.

* Theo anh, hoài nghi có phải là yếu tố cần thiết trong sáng tạo nghệ thuật?

- Không có hoài nghi, nghệ sĩ sẽ ngủ yên. Chính hoài nghi khiến tôi không ngừng hỏi lại: Cái đẹp có thật không, nghệ thuật còn cần thiết không? Nhưng trong câu hỏi ấy, tôi lại tìm thấy niềm tin, rằng nghệ thuật tồn tại để đánh thức, không phải để an ủi. Tôi không sợ hoài nghi, tôi chỉ sợ sự chắc chắn…

* Bình Định trước đây (nay là tỉnh Gia Lai) với kho tàng điêu khắc, kiến trúc và di sản Champa có ảnh hưởng thế nào đến tư duy thị giác của anh? Theo anh, trong bối cảnh nghệ thuật đương đại, làm thế nào để kết nối di sản như gốm cổ Gò Sành hay điêu khắc Chăm với ngôn ngữ tạo hình mới mà vẫn giữ được linh hồn truyền thống?

- Tôi lớn lên giữa những tháp Chăm trầm mặc, những mảnh gốm vỡ lẫn trong đất ruộng. Di sản Champa dạy tôi rằng cái đẹp không ở sự hoàn hảo, mà ở sức sống ẩn trong những gì còn sót lại. Khi hàn một thanh sắt rỉ lên phiến đá hay gắn mảnh gốm cổ vào gỗ, đó là cuộc trò chuyện giữa quá khứ và hiện tại. Để kết nối di sản với ngôn ngữ tạo hình mới, ta không cần “làm mới” quá khứ, mà chỉ cần lắng nghe nó, để kể một câu chuyện khác bằng tinh thần chứ không phải hình thức.

* Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện!

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null