Gương mặt thơ: Lê Quang Sinh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có thể nói, với Lê Quang Sinh, mọi con đường đều dẫn anh tới với thơ. Học Đại học Bách khoa, anh tham gia nhóm thơ “Vòm cửa xanh” rất nổi hồi ấy, toàn sinh viên kỹ thuật với những cái tên sau này nổi tiếng trong nền văn học nước nhà như: Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Thành Phong, Hà Đức Hạnh...

Ra trường làm nghề xây dựng ở TP. Hồ Chí Minh nhưng anh vẫn đau đáu với thơ. Đang ăn nên làm ra thế, đùng cái, nghe lời nhà thơ Hữu Thỉnh, khi ấy là Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, anh ra Hà Nội đảm nhiệm chức Phó Giám đốc Trung tâm Văn hóa Hội Nhà văn, rồi làm Phó Giám đốc Bảo tàng Văn học. Và quả là, sống trong môi trường văn chương, thơ anh ngày càng chín, ngày càng làm người đọc mê đắm. Anh kết hợp được cái tỉnh táo của người làm kỹ thuật và cái đắm say của tâm hồn thi sĩ, kiểu như: “Theo câu hát tôi tìm về xứ Lạng/Gió vẫn đầy một ải Chi Lăng/Mưa thương nhớ cứ khuất dần dáng núi/Ngàn lau khua, tiếng ngựa hí vang lừng”. Và có cả những dặn mình như này: “Đến lá rụng còn mơ về ngọn gió/Thêm một lần để tự cất mình lên”.

Anh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện sinh sống ở Thanh Hóa.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

Lên Tà Xùa

Thôi kệ mưa Hòa Bình

Lên Tà Xùa săn nắng

Đường như sợi dây chùng

Lùng nhùng quanh vực thẳm.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Rượu ngấm từ đêm qua

Đến giờ còn ướt mắt

Muốn ôm hết cả trời

Mà mưa giăng dằng dặc.



Quá nửa chừng câu hát

Mây ùa vây trắng đèo

Thác rừng rơi vô định

Tuột mất chiều trong veo.



Muốn làm trái sơn tra

Mềm môi người hái quả

Muốn cuộn hết Tà Xùa

Tung mù lên đỉnh gió.



Bản Mạ

Để có được bản Mạ

Sông Chu xanh hết mình

Để có chiều thấp thỏm

Nắng cả mùa lung linh.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Anh mải theo tiếng sáo

Điệu xòe vắt ngang thân

Khói tuôn từ triền dốc

Vào mùi xôi đã lừng!



Thương tiếng chim “trói cột”

Cả đời rưng rức than

Khua luống như tiếng núi

Gõ vuông lên vách ngàn.



Mệ ơi, cứ nhai trầu

Cho vườn nhà rậm quả

Chân lên cầu Thanh Xuân

Dùng dằng câu khặp cổ.



Lại những đêm lửa đỏ

Quấn lời lên khăn piêu

Lại những bậc thang gió

Cuốn mây trên đồng chiều.



Trước mộ mẹ Tơm



Có bao nhiêu lối cỏ đã thành đường

Bao túp lều rơm đã thành phố xá

Có bao nhiêu vầng trăng đã thành đôi thành lứa

Mây khói hư vô một bóng con người!



Con khấu đầu trước mẹ. Mẹ Tơm ơi!

Sao cây phải cố hoa, sao hoa phải cố thắm

Sao biển ngoài kia phải cố dài cố rộng

Trước mộ người, mình cố tốt đẹp hơn!

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Cua búng càng đua với cá với tôm

Con nghe rõ tiếng cựa mình của đất

Trưa Hanh Cát thanh minh như tích mật

Bỗng tràn ra hoa lá khắp trong vườn.



Chiếc tông đơ giấu anh Hậu, anh Sồ

Hũ sành nhỏ vài đồng xu thấp thỏm

Rổ rá ông đan bao nhiêu hy vọng

Khoai sắn cõng cà lội mặn ngày ba...



Mẹ mong manh như cọng rạ nắng già

Nhặt nhạnh, góp gom, nhịn nhường, chịu đựng

Nước mắt ứa đôi chân quỳ thấp xuống

Con hiểu vì sao lối cỏ thành đường.



Chánh Tổng làng như con cú ăn sương

Mẹ quyết liệt để đất này sống sót

Giờ mẹ ngủ ngàn thu yên giấc

Dưới cát sâu là long mạch quê mình.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null