Gương mặt thơ: Hữu Việt

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Hữu Việt là nhà thơ tài hoa, anh ghi dấu ấn ở cả thơ và báo. Từng là Phó Tổng Biên tập Báo Phụ nữ Thủ đô, giờ anh là Vụ trưởng, Trưởng ban Văn hóa văn nghệ Báo Nhân Dân. Thơ anh thì rất dịu dàng.

Có những câu thơ của anh đi vào đời sống ngọt hơn cả... vải thiều Lục Ngạn giữa mùa, rất nhiều người, chả cứ người trẻ thi thoảng lại lẩm nhẩm: “Lúc nào thấy nhớ/Thì gọi cho anh/Hãy gọi cho anh/Cả khi không nhớ…”. Thơ cứ thủ thỉ như là hơi thở nhẹ vậy, như làn gió thoảng vậy, mà vấn vương, mà day dứt, mà trĩu nặng tâm tình, khiến người không nỡ... không gọi.

Khi còn trẻ, anh từng là “thủ lĩnh” văn trẻ, giờ luông luống, anh vẫn là đầu tàu của văn trẻ cả nước, là Trưởng ban Văn trẻ, dẫu còn khoác thêm mấy tấm áo: Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, Phó Trưởng ban Đối ngoại. Nhưng trên hết, anh vẫn là nhà thơ với những câu thơ dịu dàng tới “không chịu nổi”: “Hãy còn đấy một mùa-xuân-tóc-bạc/Buổi sớm mai khẽ đập rộn ràng/Như ánh sáng trước khi nhường bóng tối/Vẫn ngời lên, da diết cuối khu vườn”.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.




NÓI VỚI CON NGÀY TỐT NGHIỆP


Chàng trai của papa nhớ nhé,

Hôm nay là dòng sông, ngày mai là biển rộng


Nếu bước qua đám đông hỗn loạn

Sẽ thấy được chân trời

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Không bao giờ được quên ơn ai

Nhưng phải quên ngay những gì làm vui người khác


Người thật sự giỏi phải lẫn vào đám đông

Chứ không nổi bần bật như con công sặc sỡ


Nếu đang nghèo thì cũng đừng nên sợ

Vì nghèo ở đâu, là giàu ở đó...


Còn nếu quyết đi theo nghiệp chữ

Đừng bằng lòng làm người trung bình, buồn lắm nhé, con.






KHU VƯỜN


Em rất giống một khu vườn bí mật

Có cơn gió dịu dàng thổi mát cỏ cây

Tia nắng sớm chợt bừng thềm rêu ẩm

Như đêm xinh vừa nhẹ bước qua đây.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Giọt sương bé nấp trong màu xanh ấm

Lung linh như một quả cầu con

Trong tim anh bỗng nghe thánh thót

Tiếng mơ hồ cánh vỗ chú chim non.


Hãy còn đấy một mùa-xuân-tóc-bạc

Buổi sớm mai khẽ đập rộn ràng

Như ánh sáng trước khi nhường bóng tối

Vẫn ngời lên, da diết cuối khu vườn.




GỌI

Lúc nào thấy nhớ

Thì gọi cho anh

Hãy gọi cho anh

Cả khi không nhớ…

Minh họa: T.N

Minh họa: T.N

Có một con đường

Gọi là quá khứ

Có một lọn gió

Gọi là tóc bay

Có một người say

Một người mắt ướt…

Có một lỡ bước

Gọi là đến sau

Có một mưa mau

Rụng rời quán nhỏ

Có một ngõ cỏ

Cho nụ hôn đầu

Có một bể dâu

Cho lòng đỡ tủi…


Có một sợ hãi

Gọi là mất nhau

Có một miền đau

Đã thành dĩ vãng.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null