Gương mặt thơ: Đào Phong Lan

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhiều độc giả báo Gia Lai đã từng hát bài “Đêm xoang Tây Nguyên” trong nhiều hoàn cảnh. Đây là bài hát do nhạc sĩ Văn Chừng phổ thơ Đào Phong Lan-cán bộ ngân hàng Gia Lai một thời.

Đào Phong Lan làm thơ từ hồi còn thiếu nhi. Thời phong trào văn học nghệ thuật Gia Lai mạnh nhất là lúc có nhiều thế hệ kế cận. Chị đã có 3 đầu sách, gồm truyện ngắn và thơ, nhiều giải thưởng văn học. Học Đại học Viết văn Nguyễn Du (khóa 5), rồi làm ngân hàng, giờ là giám đốc truyền thông ở TP. Hồ Chí Minh, tưởng văn chương đã rời bỏ chị, nhưng hóa ra, nó vẫn là thứ luôn đau đáu đeo đẳng chị, như một duyên nợ, thứ duyên nợ không thể lý giải được nguyên nhân.

Vượt qua thời thơ thiếu nhi ví trăng như quả bóng, thơ Đào Phong Lan giờ chín chắn và đầy chiêm nghiệm: “Những phép tính không bao giờ có thực/Đã trừ dần đi tôi”. Và, tình yêu cũng phấp phỏng như những dấu trừ trong phép tính đầy số dương: “Anh đã chậm/Mà em thì quá vội/Thủy Tinh ơi, xe đã thắng ngựa rồi/Nước mắt em xin hóa thành con nước/Hòa vào sông anh lấp lánh mặt trời...”.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

ĐÊM XOANG TÂY NGUYÊN

Đêm trong veo

Nhà rông bập bùng ánh lửa

Cô gái Jrai hát câu gì không rõ

Trăng lên.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Rượu cần lâu năm cất trong đáy mắt em

Vít cần

Anh không dám uống

Điệu xoang nhịp nhàng

Vòng người sóng sánh

Anh cứ sợ mình lạc mất nhau thôi.



Tiếng hú bay xa chín suối mười đồi

Cái cồng con chiêng đêm nay cũng thức

Những bàn chân trần trên đất

Lướt đi rộn rã bồi hồi.



Sao hôm đỏ mắt

Tây Nguyên ơi

Và mắt em thắp lửa

Đêm nay rượu cần-mưa đổ

“Cang” thứ ba rồi

Anh tỉnh như say.





PHÍA BÊN KIA NỬA ĐÊM



Tôi đứng giữa nửa đêm

Như đứng giữa ngôi nhà mười sáu tuổi

Đêm chia hai phần bạt màu gió thổi

Những mái nhà cớm nắng liêu xiêu.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Phía bên kia nắng quái vào chiều

Nơi chị tôi chờ ai

Úa một thời con gái

Người như nước dòng sông

Mù xa không trở lại

Hoa sầu đông buồn bã rụng chân đồi.



Phía bên này mưa vẫn còn rơi

Anh có lẽ chiều nay không đến nữa

Lá vẫn chạm vào từng ô cửa

Chỉ cánh buồm yêu dấu là xa.





LỜI MỴ NƯƠNG

(Mỵ Nương yêu Sơn Tinh hay Thủy Tinh? Một giả thiết khác...)


Anh quá chậm mà em thì đang vội

Em đã chờ anh đến phút cuối cùng

Anh cứ giấu những điều định nói

Xây quanh mình thành quách thủy cung.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Ngựa chín hồng mao và gà chín cựa

Em có cần đâu voi có chín ngà

Chỉ mong anh có trái tim mạnh mẽ

Che chở em về lối cũ rợp hoa.



Tiếng xôn xao vang vọng từ muôn phía

Người vẫn xa chưa rõ nét bóng hình

Em buông vội áo khăn,

Bờ tóc rối

Người bước vào

Ngạo nghễ

Sơn Tinh!



Anh đã chậm

Mà em thì quá vội

Thủy Tinh ơi, xe đã thắng ngựa rồi

Nước mắt em xin hóa thành con nước

Hòa vào sông anh lấp lánh mặt trời...

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null