Gương mặt thơ: Trần Hồng Giang

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi đọc Trần Hồng Giang từ rất lâu, trên mạng và trên báo. Biết anh là một chuyên gia IT, có việc gì cần về mạng là lại ới anh, dù nửa đêm. Rồi biết thêm anh rất giỏi tiếng Anh. Và cho tới khi đã thân nhau, vẫn trên mạng thì tôi mới biết hoàn cảnh éo le của anh. Một trận ốm hồi nhỏ khiến anh phải gắn chặt với giường và xe lăn.

Thế giới của anh là giường và xe lăn, anh nhìn đời qua... mạng. Thơ anh, truyện anh, những tus trên Facebook của anh đều tràn ngập sự lạc quan, đầy chất hài hước.

Chưa bao giờ tới Tây Nguyên nhưng anh viết Tây Nguyên như thế này: “Gặp đây rồi, chiều cao nguyên như say/Ánh mắt thân quen, nụ cười tươi rói/Vũ trụ cuộn xoay, vật dời sao đổi/Hoài bão kết thành dáng vóc bạn tôi”. Nằm một chỗ trên giường, anh học tin học, học tiếng Anh và giao tiếp với cả... thế giới. Hiện nay, anh làm nghề thiết kế và quản trị web để tự nuôi mình. Anh đã có hàng chục đầu sách cả thơ và tiểu thuyết. Ngay cả những người bình thường, chắc gì ai cũng sống và làm việc được như anh.

Trần Hồng Giang hiện sống ở Nam Định và là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



KIẾP TẰM



Thân tằm một đời quằn quại

Gồng mình rút ruột nhả tơ

Trái tim miệt mài trăn trở

Tưởng không mỏi mệt bao giờ!

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Người đời mấy ai thấu hiểu

Về những dâng hiến lặng thầm

Có ai một lần chia sẻ

Đời tằm khó nhọc bao năm.



Chỉ là những điều hư ảo

Phù du trong chốn nhân gian

Trời chẳng chạnh lòng ưu đãi

Cho tằm một cõi thiên đàng!



Cũng có đôi khi tằm khóc

Tiếc bao dâng hiến dại khờ

Nhưng rồi tằm vẫn rút ruột

Vì đời còn thiếu dây tơ!



TRĂNG THÁNG TƯ



Tháng tư về ngang đồng làng

Vệt trăng mong mỏng luênh loang vòm trời

Ai đi qua những lỡ thời

Có nghe tim nhói bao lời chua ngoa.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Cuội buồn ngồi dựa gốc đa

Cố quên lầm lạc thuở xa xưa nào

Yêu nhau vải thắm chỉ đào

Hận nhau tay gióng giáo sào bày ra.



Trăng và thời gian đi qua

Chỉ còn im lặng mình ta với đồng

Mây dồn về phía bờ sông

Thấy le lói những cơn giông đầu mùa.



Ai là ai của ngày xưa

Bỏ quên dấu cũ cho thừa thãi trăng

Tháng tư nguyên một đóa rằm

Cánh đồng lưu lại cả trăm năm buồn…



KÝ ỨC LÀNG XƯA



Mãi sẽ là những hoài niệm trong tôi

Thấp thoáng làng xưa một miền thơ dại

Lễ hội giêng hai, chiêm mùa gặt hái

Bùn lên màu nhuộm sắc áo thêm nâu…

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Làng bây giờ vắng cả vết chân trâu

Thưa thớt hàng tre trưa hè đưa nhịp võng

Chấp chới đồng chiều cánh cò bay lạc lõng

Tháng năm xa hẫng hụt bước chân về!



Làng bây giờ thành nửa phố nửa quê

Xưa áo nâu, giờ váy đầm xanh đỏ

Trai gái lấy nhau, lệ trầu cau dần bỏ

Đêm hội làng không hát khúc giao duyên!



Làng của chúng mình, em có nhớ không em?

Ta đã bên nhau suốt những ngày gian khó

Ấm áp tình quê, làng xưa thương nhớ

Ký ức rêu phong nhưng chẳng dễ phai mờ!

Có thể bạn quan tâm

Thơ Đào An Duyên: Mây biên giới

Thơ Đào An Duyên: Mây biên giới

(GLO)- “Mây biên giới” của tác giả Đào An Duyên là bài thơ giàu cảm xúc về vẻ đẹp thanh bình nơi biên cương Tổ quốc. Tác giả khắc họa hình ảnh cột mốc trong nắng dịu, mây trời không lằn ranh, rừng khộp lặng im... như một bản hòa ca của thiên nhiên và lịch sử...

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Gia Lai một hai ba

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Gia Lai một hai ba

(GLO)- "Gia Lai một hai ba" của Nguyễn Thanh Mừng dẫn người đọc qua những nẻo đường dốc đèo, qua tiếng thác reo và chiêng cồng, để gặp lại khí phách người xưa. Mỗi hình ảnh, mỗi nhịp thơ là một lát cắt vừa hoang sơ, vừa tự hào về bản sắc không thể phai mờ của đại ngàn Tây Nguyên.

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

(GLO)- Trong nhịp sống hiện đại hối hả, bài thơ "Lòng quê" của tác giả Đào An Duyên là tiếng vọng thầm lặng mà day dứt. Người xa quê, dù ở đâu chăng nữa vẫn mang trong tim nỗi nhớ cội nguồn. Qua hình ảnh nước xuôi nước ngược, bài thơ gợi về sự gắn bó thiêng liêng giữa con người và quê hương.

Người nặng lòng với dân ca Tày

Người nặng lòng với dân ca Tày

(GLO)-Hơn 30 năm kể từ ngày rời quê hương Cao Bằng vào Gia Lai lập nghiệp, ông Mã Văn Chức (SN 1961, tổ 3, thị trấn Phú Thiện) vẫn nặng lòng với văn hóa dân tộc Tày. Hơn 100 bài hát đã được ông sáng tác theo làn điệu dân ca Tày với mong muốn “giữ lửa” cho âm nhạc dân gian.

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

(GLO)- Bằng hình ảnh thiên nhiên giàu biểu cảm, bài thơ "Những gương mặt hoa cài" của Lữ Hồng gợi nên vẻ đẹp bình yên ẩn sâu trong nhịp sống phố thị. Lời thơ không chỉ là hoài niệm, mà còn là nơi gửi gắm tình yêu, ký ức và những giấc mơ không lời giữa tháng năm xoay vần.

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

(GLO)- Bài thơ "Phía Trường Sơn" của Sơn Trần là khúc trầm sâu lắng về nỗi nhớ và sự hy sinh lặng thầm phía hậu phương. Tháng Tư về trên biên cương đầy cỏ xanh và chiều sương phủ trắng, nỗi nhớ hòa quyện cùng đất trời, tạo nên một bản tình ca sâu lắng dành cho cha-người lính năm xưa.

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

(GLO)- Đó là phát biểu của Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Châu Ngọc Tuấn tại hội nghị tổng kết 50 năm nền văn học nghệ thuật tỉnh Gia Lai sau ngày thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025) diễn ra vào sáng 23-4 tại Hội trường 2-9 (TP. Pleiku).

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

(GLO)- Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam có nhiều ca khúc không chỉ đơn thuần là tác phẩm nghệ thuật mà còn là biểu tượng của một vùng quê. Nơi ấy, tình yêu và nỗi nhớ không thể phai mờ. “Ngọn lửa cao nguyên” của nhạc sĩ Trần Tiến chính là một trong những ca khúc như thế.