Gương mặt thơ: Trần Hồng Giang

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi đọc Trần Hồng Giang từ rất lâu, trên mạng và trên báo. Biết anh là một chuyên gia IT, có việc gì cần về mạng là lại ới anh, dù nửa đêm. Rồi biết thêm anh rất giỏi tiếng Anh. Và cho tới khi đã thân nhau, vẫn trên mạng thì tôi mới biết hoàn cảnh éo le của anh. Một trận ốm hồi nhỏ khiến anh phải gắn chặt với giường và xe lăn.

Thế giới của anh là giường và xe lăn, anh nhìn đời qua... mạng. Thơ anh, truyện anh, những tus trên Facebook của anh đều tràn ngập sự lạc quan, đầy chất hài hước.

Chưa bao giờ tới Tây Nguyên nhưng anh viết Tây Nguyên như thế này: “Gặp đây rồi, chiều cao nguyên như say/Ánh mắt thân quen, nụ cười tươi rói/Vũ trụ cuộn xoay, vật dời sao đổi/Hoài bão kết thành dáng vóc bạn tôi”. Nằm một chỗ trên giường, anh học tin học, học tiếng Anh và giao tiếp với cả... thế giới. Hiện nay, anh làm nghề thiết kế và quản trị web để tự nuôi mình. Anh đã có hàng chục đầu sách cả thơ và tiểu thuyết. Ngay cả những người bình thường, chắc gì ai cũng sống và làm việc được như anh.

Trần Hồng Giang hiện sống ở Nam Định và là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



KIẾP TẰM



Thân tằm một đời quằn quại

Gồng mình rút ruột nhả tơ

Trái tim miệt mài trăn trở

Tưởng không mỏi mệt bao giờ!

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Người đời mấy ai thấu hiểu

Về những dâng hiến lặng thầm

Có ai một lần chia sẻ

Đời tằm khó nhọc bao năm.



Chỉ là những điều hư ảo

Phù du trong chốn nhân gian

Trời chẳng chạnh lòng ưu đãi

Cho tằm một cõi thiên đàng!



Cũng có đôi khi tằm khóc

Tiếc bao dâng hiến dại khờ

Nhưng rồi tằm vẫn rút ruột

Vì đời còn thiếu dây tơ!



TRĂNG THÁNG TƯ



Tháng tư về ngang đồng làng

Vệt trăng mong mỏng luênh loang vòm trời

Ai đi qua những lỡ thời

Có nghe tim nhói bao lời chua ngoa.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Cuội buồn ngồi dựa gốc đa

Cố quên lầm lạc thuở xa xưa nào

Yêu nhau vải thắm chỉ đào

Hận nhau tay gióng giáo sào bày ra.



Trăng và thời gian đi qua

Chỉ còn im lặng mình ta với đồng

Mây dồn về phía bờ sông

Thấy le lói những cơn giông đầu mùa.



Ai là ai của ngày xưa

Bỏ quên dấu cũ cho thừa thãi trăng

Tháng tư nguyên một đóa rằm

Cánh đồng lưu lại cả trăm năm buồn…



KÝ ỨC LÀNG XƯA



Mãi sẽ là những hoài niệm trong tôi

Thấp thoáng làng xưa một miền thơ dại

Lễ hội giêng hai, chiêm mùa gặt hái

Bùn lên màu nhuộm sắc áo thêm nâu…

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Làng bây giờ vắng cả vết chân trâu

Thưa thớt hàng tre trưa hè đưa nhịp võng

Chấp chới đồng chiều cánh cò bay lạc lõng

Tháng năm xa hẫng hụt bước chân về!



Làng bây giờ thành nửa phố nửa quê

Xưa áo nâu, giờ váy đầm xanh đỏ

Trai gái lấy nhau, lệ trầu cau dần bỏ

Đêm hội làng không hát khúc giao duyên!



Làng của chúng mình, em có nhớ không em?

Ta đã bên nhau suốt những ngày gian khó

Ấm áp tình quê, làng xưa thương nhớ

Ký ức rêu phong nhưng chẳng dễ phai mờ!

Có thể bạn quan tâm

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null