Gương mặt thơ: Vi Thùy Linh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có thể nói, ở nước ta, tới giờ, Vi Thùy Linh là người có nhiều “sự kiện” thơ nhất. Chị bước chân vào làng thơ khi còn rất trẻ và gây được “đột biến” ngay; trở thành hội viên trẻ nhất của Hội Nhà văn Việt Nam ở thời điểm được kết nạp.

Vi Thùy Linh là một giọng thơ lạ, luôn cất lên một mình, tự tin để tự mình mới. Chị có nhiều cái “đầu tiên” với thơ Việt: được mời dự Liên hoan thơ quốc tế tại Pháp; đêm thơ đầu tiên tại Trung tâm Văn hóa Pháp Hà Nội 2005, tái bản 2 tập thơ “Khát”, “Linh” vào năm 2007; nữ thi sĩ đầu tiên thực hiện đêm thơ tại Vancouver (Canada); tour trình diễn 7 thành phố châu Âu; đêm nghệ thuật “Bay cùng ViLi” tại Nhà hát Lớn Hà Nội.

Có thể nói, chị là người tiên phong đưa thi ca ra không gian lớn. Chị luôn “ầm ào” với thơ khi ngoài thơ, nhưng thơ chị kỹ và chặt chẽ tới từng hình ảnh nhỏ, tinh tế tới từng dấu câu, lấy tên mình ra làm đối tượng của chính thơ mình như chị rất ít người: “Ninh Bình choàng ôm Linh bay lên/Mỗi ngày mới hãy tẩy tồn bụi cũ/Từ những vết sẹo, nếp hằn đau nhớ/Cần lệnh “xóa vĩnh viễn” của quên”.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



VÂN VI



Không đủ thời gian chọn mua vải, kiên nhẫn tới nhà may

Vi thường mua đồ may sẵn

Từ quần áo thường ngày đến thời trang hàng hiệu

Đa dạng thiết kế, chất liệu, mặc ngay.



Sau nhiều lần lao vào cơn mưa, đêm-ngày

Tôi muốn may đo áo rộng

Có áo nào che cả khoảng trời không?



Thợ bậc nhất Thủ đô hay nhà thiết kế trứ danh

Chọn vải, cắt may cho Vi chiếc áo

Che an toàn mưa bão nếu lỡ đang chạy xe trên phố

Làm râm nắng gắt bỏng da khi hay phải đội nắng trưa

Kéo khuất mọi vỉa hè đầy rác

Phủ lấp kín những gì xấu xí

Và đôi khi cũng cần trùm đỡ bụi, nóng cho những hàng cây.



Địa chỉ may đo chiếc áo ở đâu đây?

Không GPS, công nghệ tối tân nào định vị cho Vi nhà may ấy

Dẫu hành trình trải đủ ngả thành phố theo bản đồ trên giấy

Dù huy động 4.500 xe taxi G7

Da sạm, tóc trắng theo thời gian chẳng quyền phép nào cản nổi

Đeo kính đen to bản vẫn chói mắt không ngắm kỹ được da trời

Cứ đổi màu... khoác áo... trút áo...

Mây trôi.



DÂY MƯA



Có con chuồn chuồn kim màu tím bay vào phòng tôi, loay hoay đậu mặt gương

Nó soi mình, còn tôi nhìn Linh thoáng vội

Không nhìn độ cao của nó mà đoán thời tiết được

Chẳng để ý dự báo, mùa thường trực mưa.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Những con chuồn chuồn, các loài chim trú đâu

Rừng càng ngày càng rộc

Tôi học bản lĩnh từ loài bay bé nhỏ

Gắng vững vàng che con qua bão gió

Nước trời giải nhiệt muôn loài, kịp cứu thủy điện vận hành cầm cự qua mức nước chết

Người mẹ một mình

Thăng-bằng-trên-dây-mưa...



RU



Đâu cứ đêm mới ru

Bất cứ khi nào khẽ lắng mình

Hình ảnh anh che chở...

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Tóc mùa thu suối mỏng

Chảy thầm vai anh

Mọi mặt nước của ái thành

Bỗng sạch, trong... nối nhau lãng bạc

Không gợn sóng nào thả dấu ngã duyệt binh

Khi em ngã vào triền lưu linh...



Triền ấy, ngực anh vòng tay anh

Chẳng cần lời ru nào nữa

Phiến môi mải mê ngón mềm yên yên

Em như quả hồng chín dần lúc thiếp...



Giấc thu say đấy

Sống-yêu lộng lẫy

Ru anh ru em...

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null