Gương mặt thơ: Nguyên Hùng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Phàm là dân xứ Nghệ thì đều có máu thơ trong người, kể cả khi người ấy có học vị tiến sĩ, mà là tiến sĩ thủy công thủy điện thủy lợi. Là có lần tôi nói như thế về nhà thơ Nguyên Hùng. Không rõ anh làm thơ tự khi nào, chắc cũng lâu lắm, nhất là thời gian làm nghiên cứu sinh ở nước ngoài, cái tính đa cảm mà lại xa Tổ quốc là dứt khoát phải ra thơ.

Nhưng phải gần đây anh mới ồ ạt công bố. Và cũng gần đây, khi chơi chung với nhau trên vài trang web văn chương, tôi mới biết anh mê thơ kỳ lạ.

Những gì liên quan tới thơ là anh... xông vào. Từ bạn thơ, web thơ tới phong trào thơ, hoạt động thơ... tất cả đều có anh. Nên giờ, dẫu về hưu nhưng anh vẫn là một nhà thơ sung sức. Liên tục xuất hiện trên báo, liên tục xuất bản tập thơ. Thơ anh vừa khiến ta suy nghĩ lại vừa làm ta... phì cười bởi những bất ngờ, những giật mình đáng yêu như này: “Đôi khi lỡ một chuyến đò/Cả đời vô vọng ngóng chờ qua sông/Đôi khi lỡ chạm gai hồng/Giật mình chợt nhớ mình trồng phong lan”.

Anh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

BẠN CAO NGUYÊN

Dừng chân ở Pleiku

A-lô là gặp bạn

Người cao nguyên dù bận

Đã hẹn rồi, không quên.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Người đang thuyết trình viên

Người bận phiên duyệt báo

Người vướng giờ đón cháu

Chờ nhau không phàn nàn.


Tán gẫu tựa ngô rang

Từ chuyện rừng chuyện biển

Bao giờ thì xuân đến

Chưa có câu trả lời…


Nhưng kệ, mình cứ vui

Khi biết nhau còn khỏe

Bạn cao nguyên là thế

Gặp rồi, chẳng dễ quên!



ĐÔI KHI

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Đôi khi chợt ước vu vơ

Được làm nụ súng hé chờ giọt sương

Đôi khi ghen cả cánh chuồn

Nhẩn nha tìm bạn không buồn không lo.


Đôi khi lỡ một chuyến đò

Cả đời vô vọng ngóng chờ qua sông

Đôi khi lỡ chạm gai hồng

Giật mình chợt nhớ mình trồng phong lan.



VỀ RỪNG NHỚ BIỂN

1.

Núi Nhạn gọi chim, tháp Nghinh Phong đón gió

Xứ sở hoa vàng xanh biếc hồn văn

Tản bộ tìm thơ, lắng nghe biển thở

Thi tứ đâu rồi mà thơ thẩn mặt nhăn?

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

2.

Về nhà lại nhớ sao mai

Ta như mang nợ nơi đây chữ tình

Nhớ giọng sóng thương dáng ghềnh

Ráng chiều ngụp lặn bồng bềnh biển ru.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null