“Cổ tích” Grôn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhiều người vẫn quen gọi làng Grôn (xã Ia Kriêng, huyện Đức Cơ) là làng phong. Trước đây, làng chỉ có 17 hộ có người bị bệnh phong. Giờ thì nỗi đau do bệnh tật dần qua đi và người dân nơi đây đang viết nên câu chuyện đẹp về tình yêu đôi lứa, yêu lao động sản xuất và khát vọng vươn lên.

Bước qua lời nguyền

Chiều buông dần, ánh nắng vàng vọt len lỏi qua những rẫy cao su rồi khuất dần. Đây cũng là lúc người dân làng Grôn từ nương rẫy trở về nhà. Tiếng trẻ con nô đùa vang lên một góc làng đã xua đi cái hắt hiu, cô quạnh mà chúng tôi đã từng gặp cách đây hơn 10 năm về trước từ chính ngôi làng này.

Đường về làng phong. Ảnh: Thiên Thanh

Đường về làng phong. Ảnh: Thiên Thanh

Bây giờ, làng Grôn chỉ còn hơn 10 người thuộc 9 hộ mắc bệnh phong. Những thế hệ thứ hai 2, thứ 3 không bị bệnh. Nhận thức của bà con về bệnh phong cũng được nâng cao, định kiến được xóa bỏ nên những người mắc bệnh này cũng như người thân của họ không còn bị xa lánh như trước.

Ông Rơ Châm Tép-Trưởng thôn Grôn-chia sẻ: 17 hộ có người mắc bệnh phong sống trong làng đã hơn 20 năm rồi. Giờ đây, con cái của họ lớn lên lấy vợ, lấy chồng nên nhóm dân cư này đã có 26 hộ với hơn 100 khẩu.

Thời gian trôi đi, nhiều người già yếu rồi mất nên hiện tại chỉ còn 10 bệnh nhân phong. Đáng mừng là con cái họ sinh ra không mắc bệnh, đã lập gia đình và có cuộc sống ổn định.

Ngôi nhà của ông Siu Bích được xây dựng khá khang trang, nằm bên con đường bê tông thẳng tắp. Mặc dù không được bầu hay chính quyền địa phương đề bạt, ông Bích vẫn được người dân trong làng coi như người có uy tín, là chỗ dựa vững chắc.

Năm nay đã bước qua tuổi 75 nhưng trông ông vẫn rất khỏe, đôi chân bị di chứng của căn bệnh mà một thời xã hội ruồng bỏ ấy được thay bằng đôi chân giả. Đôi tay không đủ 10 ngón nhưng ông vẫn cầm dao để làm nên những chiếc đàn trưng mang đi bán kiếm thêm thu nhập.

“Mình vừa ở rẫy điều về. Đôi chân giả đi lại khó khăn nhưng mà cũng phải lao động chứ. Mình còn trồng rau, nuôi thêm mấy con gà, con vịt để có thêm thu nhập. Người dân ở đây không còn mặc cảm với bệnh tật nữa mà đã hòa đồng cùng mọi người. Thanh niên đi cạo mủ cao su cho các công ty, người già thì chăn bò, coi rẫy. Cuộc sống đã khá lên rồi”-ông Bích vui mừng nói.

Đến làng Grôn, nghe những câu chuyện về nghị lực vươn lên của gia đình và bản thân người mắc bệnh phong khiến chúng tôi rất cảm phục. Không còn mặc cảm, tự ti, hơn 10 hộ có bệnh nhân phong đã nhận khoán cạo mủ cao su để có thêm thu nhập.

Chúng tôi ghé thăm nhà khi anh Siu Dil đang chuẩn bị dụng cụ để sáng sớm đi cạo mủ cao su. “Trước đây, thanh niên cứ quanh quẩn trong làng, ai thuê gì làm nấy, nhưng cũng làm gần, không đi xa vì ngại. 5 năm nay, các hộ gia đình đã nhận khoán cạo mủ cao su cho Đội 10 (Chi nhánh Công ty 75, Binh đoàn 15). Nhà mình nhận 3 vườn, không chỉ mình cạo mà vợ cũng ra giúp sức. Mỗi tháng, mình cũng có thu nhập gần 7 triệu đồng”-anh Dil kể.

“Vượt qua mặc cảm bệnh tật, các gia đình chủ động tìm công việc mới. Một số gia đình có thu nhập 200-300 triệu đồng/năm nhờ trồng điều, cà phê, cao su tiểu điền và chăn nuôi”-Trưởng thôn Rơ Châm Tép chia sẻ.

Những chuyện tình như mơ

Do quan niệm lạc hậu, khi nhắc đến bệnh nhân phong, một số người thường xa lánh, kỳ thị. Thế nhưng, nhiều câu chuyện tình đẹp được viết nên bởi chính những gia đình có người thân bị bệnh phong đã xóa tan định kiến, đem lại cho làng Grôn cuộc sống tươi mới.

Vợ chồng ông Kpuih Phan cắt chuối cho bò ăn. Ảnh: T.T

Vợ chồng ông Kpuih Phan cắt chuối cho bò ăn. Ảnh: T.T

Ông Kpuih Phan mắc bệnh phong, 2 bàn tay đều bị dị tật. Đến bây giờ, ông vẫn ngỡ cuộc sống hiện tại của mình là một giấc mơ. “Mình không may mắn khi sinh ra đã mang căn bệnh này. Lúc đầu buồn lắm nhưng được mọi người động viên nên mình đi học và cố gắng tập viết bằng những ngón tay còn lại.

Cứ tưởng rằng sẽ sống cô độc cả đời nhưng trong một lần lên thăm người quen ở làng Mook Trê (xã Ia Dom), mình đã thầm thương Rơ Lan H'Bá. Vì tự ti về bệnh tật nên mình không dám nói ra. Ngược lại, cô ấy hiểu chuyện và luôn gần gũi, trò chuyện, động viên mình”-ông Phan nói rồi hướng đôi mắt đầy trìu mến về phía vợ mình.

Ngồi cạnh bên, bà H'Bá ngập ngừng: “Lúc đầu thương anh ấy, mình không dám nói ra, nhưng thấy nhớ nên thường xuyên đến thăm. Khi gia đình biết tin đã phản đối vì anh ấy bị bệnh phong, sợ ảnh hưởng đến mình và con cái. Theo tập tục của người Jrai, người chồng phải về nhà vợ. Nhưng vì anh bị bệnh, mình sợ anh bị mọi người kỳ thị nên quyết định đến làng Grôn sống cùng anh”.

Cuộc sống của đôi vợ chồng không được sự đồng ý của người thân tưởng rằng sẽ khó khăn, cách trở, nhưng thành quả mà họ mang lại là 3 đứa con kháu khỉnh. Giờ đây, gia đình ông đã có 2 ha điều, 2 con bò và mấy chục con gà. Cuộc sống không còn khổ cực như xưa. Khi thấy cuộc sống của gia đình hạnh phúc, người thân của bà HBá cũng dần thấu hiểu và thường đến thăm hỏi, động viên.

Còn anh Dil thì kể, anh sinh ra ở làng Lung Prông (xã Ia Kriêng). Khi quen Kpuih Dyen cũng bị nhiều người ngăn cản chỉ vì chị sống trong làng có người bị bệnh phong.

“Mọi người sợ tôi lấy vợ về ở trong làng sẽ bị lây bệnh nên phản đối. Nhưng vì chúng tôi thương nhau, dần dần gia đình cũng đồng ý. Lễ cưới đơn giản là lên chính quyền đăng ký kết hôn, làm mấy con gà, ghè rượu mời bà con.

Khi về đây sống, tôi thấy căn bệnh này không lây lan, mọi người sống hòa đồng và giúp đỡ nhau phát triển kinh tế. Giờ đây, vợ chồng tôi đã có 2 đứa con. Vợ chồng làm công nhân cạo mủ cao su, trồng thêm 2 ha điều, nuôi 3 con bò và đàn gà. Sống như vậy hạnh phúc rồi”-anh Dil tự hào.

Trước đây, những người bị bệnh phong thường có quy ước ngầm là không được sinh con vì sợ để lại di chứng. Đó cũng là nỗi đau của những người khát khao làm bố, làm mẹ. Vượt qua quy ước ngầm, họ... “đẻ chui”. Nhờ được quan tâm giúp đỡ thuốc điều trị nên các thế hệ thứ 2, thứ 3 sinh ra không mang mầm bệnh.

“Mình giấu mọi người để vợ mang thai và sinh đứa con. Khổ sở nhất là 9 tháng 10 ngày phải giấu mọi người, rồi khi sinh ra lo lắng kiểm tra từng bộ phận cơ thể xem có bị dị tật không. May là con không sao, chúng lớn lên như bao đứa trẻ bình thường khác. Sau đó, mọi người trong làng cũng bỏ qua cái quy ước ngầm ấy”-ông Bích chia sẻ.

Ông Nguyễn Văn Quang-Chủ tịch UBND xã Ia Kriêng-cho biết: Những hộ gia đình trước đây bị bệnh phong sống tại làng Grôn hiện đã có cuộc sống tốt đẹp hơn. Con em trong làng đều được đến trường. Cấp ủy, chính quyền và các tổ chức đoàn thể luôn quan tâm đến họ. Cùng với đó, người dân đã nỗ lực vượt lên, bỏ qua mặc cảm về bệnh tật để hòa nhập với cộng đồng.

***

Chia tay làng Grôn, tôi thầm mong nhiều làng có bệnh nhân phong cũng sẽ nỗ lực vươn lên để xây dựng cuộc sống mới ấm no, tốt đẹp.

Có thể bạn quan tâm

Vân Canh: Nỗ lực vượt khó, khơi thông nguồn lực phát triển kinh tế - xã hội

Vân Canh: Nỗ lực vượt khó, khơi thông nguồn lực phát triển kinh tế - xã hội

(GLO)- Với sự quyết liệt trong lãnh đạo, điều hành và tinh thần chủ động, sáng tạo, xã Vân Canh đã vượt khó, hoàn thành và vượt nhiều chỉ tiêu quan trọng, tạo nền tảng vững chắc bước vào năm 2026 với định hướng phát triển bền vững, gắn kinh tế với văn hóa - xã hội.

Đào thắm, mai vàng khoe sắc trên cao nguyên

Đào thắm, mai vàng khoe sắc trên cao nguyên

(GLO)- Giữa tiết trời se lạnh những ngày giáp Tết, những vườn đào đỏ thắm và mai vàng trên cao nguyên Gia Lai đồng loạt bung sắc, báo hiệu mùa xuân đang đến rất gần. Sắc hoa không chỉ làm đẹp không gian mà còn kể câu chuyện mưu sinh, thích nghi và tình cảm của con người với vùng đất mới.

“Biển không sóng” nơi cao nguyên

“Biển không sóng” nơi cao nguyên

(GLO)- Thời điểm này, sông Ba trở nên hiền hòa, trong vắt, lặng lẽ chảy. Mực nước hạ thấp, lòng sông thu hẹp dần, để lộ ra những bãi bồi cát trắng trải dài dưới chân các cây cầu bắc ngang dòng nước.

Sắc màu cuộc sống bên những ngôi nhà cổ ở Thuận Nghĩa

Trầm mặc nhà cổ ở Thuận Nghĩa

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, ở làng Thuận Nghĩa (xã Tây Sơn, tỉnh Gia Lai) vẫn hiện diện một khoảng lặng rất riêng. Đó là những ngôi nhà cổ trầm mặc bên hàng cau, vườn cây, như những mảnh ký ức của làng quê xưa, âm thầm gìn giữ nếp sống, gia phong và dấu ấn của thời gian.

Phường Pleiku khai trương Phố đêm Chợ Nhỏ.

Phường Pleiku khai trương "Phố đêm Chợ Nhỏ"

(GLO)- Tối 30-1, tại đường D2, khu vực bờ kè suối Hội Phú (phường Pleiku), UBND phường Pleiku tổ chức lễ khai trương “Phố đêm Chợ Nhỏ” - mô hình không gian văn hóa, ẩm thực và du lịch cộng đồng, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế ban đêm trên địa bàn.

Khám phá Phố đêm Chợ Nhỏ. Ảnh: Bảo Ngọc

60s Gia Lai: Khám phá Phố đêm Chợ Nhỏ

(GLO)- Tối 25-1, “Phố đêm Chợ Nhỏ” (phường Pleiku) chính thức đi vào hoạt động thử nghiệm, thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham quan, trải nghiệm, và thưởng thức ẩm thực, mang đến một nhịp sống đêm mới cho đô thị phố núi.

Hoàn tất công tác chuẩn bị khai trương Phố đêm Chợ Nhỏ

Hoàn tất công tác chuẩn bị khai trương Phố đêm Chợ Nhỏ

(GLO)- Trong ngày 25-1, phường Pleiku đã khẩn trương hoàn tất những công đoạn chỉnh trang cuối cùng tại khu vực đường bờ kè Suối Hội Phú, sẵn sàng chào đón du khách khám phá Phố đêm Chợ Nhỏ. Dự án này bắt đầu hoạt động thử nghiệm vào tối ngày 25-1 và sẽ đi vào hoạt động chính thức từ ngày 30-1.

Trên non cao, chạm vào Pleiku

Trên non cao, chạm vào Pleiku

(GLO)- Chỉ vài giờ chinh phục Chư Nâm hay Rơ Vâng, du khách đã có thể đứng trên cao, mở rộng tầm mắt giữa thiên nhiên khoáng đạt, cảm nhận rõ nhịp thở và vẻ đẹp nguyên sơ của cao nguyên Pleiku. 

Buôn làng bừng sáng từ ý Đảng - lòng dân

Buôn làng bừng sáng từ ý Đảng - lòng dân

(GLO)- Những ngày đầu năm 2026, không khí mừng Đảng, mừng Xuân đang lan tỏa nơi các buôn làng vùng cao nguyên Gia Lai từ hệ thống đèn đường mới thắp sáng ban đêm, sắc hoa rực rỡ hai bên lối đi, đến tuyến đường bê tông rộng rãi, sạch đẹp vừa hoàn thành.

Xã Tây Sơn hỗ trợ người dân thoát nghèo, vươn lên làm giàu

Xã Tây Sơn hỗ trợ người dân thoát nghèo, vươn lên làm giàu

(GLO)- Thời gian qua, xã Tây Sơn (tỉnh Gia Lai) đã từng bước thay đổi trong cách triển khai Chương trình mục tiêu quốc gia giảm nghèo bền vững giai đoạn 2021-2025, chuyển từ hỗ trợ người nghèo nâng cao khả năng tiếp cận thông tin lên đến hỗ trợ có điều kiện, gắn trách nhiệm của người thụ hưởng.

null