Chiều trên đồi hoa vàng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi đã thả mình trôi trong những chiều vàng, những chiều vàng mơ, những chiều vàng thơ… Hoa trôi trong tôi hay tôi trôi trong hoa cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng, những buổi chiều vàng thế này cứ khắc khoải trôi qua ngày tháng, trôi qua tôi như thực, như mơ...
Nhà tôi nằm dưới chân dốc, lọt thỏm giữa thung sâu, đường về nhà quanh co qua những con dốc, dốc nhỏ và hun hút. Những bước chân nhỏ bé men theo triền dốc mỗi ngày đưa tôi trở về nhà. Những buổi chiều thảnh thơi, tôi thích đem chiếc ghế nhỏ đặt ngoài thềm ngồi đọc sách. Nhà tôi bốn mùa gió lộng, ngước lên trên cao là những ngọn đồi. Tôi im lìm như cỏ cây cứ nằm lặng trong những buổi chiều ngai ngái gió và hương đồi núi. Những buổi chiều nhìn mặt trời nhích từng bước, hắt quầng ráng đỏ xuống cuối ngày rồi khuất dạng sau những dãy núi xa, tôi luôn mường tượng về thế giới bí ẩn chứa sau màn đêm, khi mặt trời đã xuống núi.
Có lần, chúng tôi rủ nhau lội qua con suối nhỏ để sang phía bờ bên kia, nơi mênh mang đồi hoa vàng trải rộng tít tắp. Gai xấu hổ và cỏ xước cứa vào chân xon xót. Khi gió mùa về cũng là lúc cỏ cây căng mình ra trổ bông, thời khắc ấy, nhìn chỗ nào cũng đẹp. Chúng tôi ngồi sát xuống đất, khe khẽ chạm tay vào những phiến lá xấu hổ và thích thú nhìn chúng nhẹ nhàng khép từng chiếc lá nhỏ. Những đóa hoa màu tím nhạt như quả cầu bé xíu cũng nhẹ rung trong gió chiều. Cả một ngọn đồi chen chúc cỏ cây, dưới là cỏ, trên là dã quỳ vàng rực rỡ trong nắng chiều. Chúng tôi mê mải với những chiều hoa vàng ríu rít nói cười mà không hề để ý thời gian cứ lặng lẽ trôi qua theo cách của riêng nó, đem theo những nhung nhớ in sâu vào ký ức.
Minh họa: Sam
Minh họa: Sam
Những người bạn tôi lần lượt đi xa, có bạn lập nghiệp ở xứ khác, lâu lâu mới về thăm phố nhỏ. Câu chuyện của chúng tôi bao giờ cũng nhắc về những buổi chiều trên đồi hoa vàng. Tôi như người ở lại gác cổng, về mọi nghĩa. Tôi dặn các bạn nếu có thời gian, hãy cố gắng trở về đúng vào lúc mùa đang rộ nhất, khi ấy, đất thật là đất, mùa thật là mùa. Tôi gần như chẳng bao giờ vắng mặt trong những hội ngộ bạn bè và thường là người mở ra cánh cổng thời gian, cánh cổng của hồi ức và những hoài niệm đẹp. Thời gian có bao nhiêu chiều? Tôi tự hỏi vậy biết bao lần rồi tự mình tìm câu trả lời. Chúng tôi cứ mê mải tiến về phía trước, phía ấy có những danh vọng, dẫu hư ảo thì vẫn có sức hút nhất định nào đó; phía ấy có hy vọng, dẫu mong manh cũng khiến con người có động lực dấn thân; phía ấy là ngày mai, dẫu không biết điều gì đang chờ đón, người ta vẫn phải mặc nhiên mà đi tới. Với chúng tôi, ở một chiều thời gian còn có cả những điều đẹp đẽ đã từng hiển hiện, đã từng trôi qua…
Bây giờ, mọi khoảng cách về không gian địa lý, nhờ có mạng internet mà được thu hẹp lại. Bạn tôi vì không thu xếp được công việc nên không thể trở về thăm phố nhỏ như lời hẹn, bạn nhắn tôi gửi giúp bạn tấm ảnh đồi hoa vàng để nguôi ngoai phần nào nỗi nhớ. Tôi trở lại đồi hoa vào một buổi chiều, khi mặt trời đang hắt những quầng ráng đỏ ối về phía cuối ngày. Tôi cố ý chọn thời khắc ấy để chụp ảnh gửi cho bạn, bởi đó là thời khắc hoa cỏ sẽ rực lên trong buổi chiều tà, thời khắc không gian cảnh vật như mang trong lòng nó tình cảm và tâm trạng chất chứa bao tháng năm của đám trẻ chúng tôi.
Chúng tôi đã không còn là những đứa trẻ, những đứa trẻ đã từng lớn lên bên những đồi hoa rực rỡ nắng chiều. Thời gian đã mang đi rất nhiều thứ, nhưng những buổi chiều bên đồi hoa vàng luôn như nốt lặng trong bản nhạc rộn rã thanh âm ngân lên vang vọng trong khoảng hồi ức rất đẹp của tất cả chúng tôi.
ĐÀO AN DUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null