Tình làng xóm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Trước đây, gia đình tôi ở xã Ia Dêr, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai. Hàng xóm của tôi là nhà cô Dung-hộ gia đình người Jrai. Cô Dung sống cùng gia đình con trai và 3 đứa cháu.

Con trai cô vẫn thường khuyên mẹ bán nhà ở đây để về trong làng ở với bà con họ hàng cho gần. Nhưng cô thì lại nhất quyết không đồng ý. Cô nói với tôi: Cô già rồi, con trai ngày trước không được học hành đến nơi đến chốn. Cho nên bây giờ, cô cố gắng ở nơi gần thành phố để cho các cháu có thêm điều kiện học hành.

Vì bận công việc mà diện tích đất ở cũng chật nên mấy chị em hàng xóm nói cô Dung trồng rau sạch, chúng tôi sẽ “bao tiêu toàn bộ”. Chúng tôi cũng hướng dẫn cô về cách ủ đất, chọn phân. Không chỉ mua rau cho gia đình, chúng tôi còn rủ các chị em đồng nghiệp mua cùng, đôi lúc nhiều quá thì phải rao bán online giúp cô Dung. Vậy nên, cô Dung không còn cảnh cột từng bó gùi vào chợ, đi bộ hết nguyên buổi sáng.

Vì là rau sạch nên chúng tôi cũng thường xuyên gửi thêm tiền để cô dày công chăm sóc. Đàng nào thức ăn cũng phải mua, mình biết rõ nguồn gốc, tạo điều kiện cho nhau cũng là một cách giúp nhau, mà suy cho cùng là lợi ích cũng chia đều cho hai bên.

Nhớ hồi sốt đất, có người đến nhà cô mượn bìa đỏ để kiểm tra. Nghi ngờ, cô hỏi anh hàng xóm (làm việc ở cơ quan pháp luật), anh coi qua hồ sơ và hướng dẫn cô. Nhiều lần không được, họ đe nẹt, đòi kiện cáo, cô qua nhà hàng xóm kể lể. Sau này nhờ đến các cơ quan pháp luật cô mới biết, nếu lúc đó cô ký là đã bị lừa mất đất…

Vì chuyện đó mà cô Dung coi hàng xóm như người thân. Còn chúng tôi thì nghĩ, hàng xóm cảm thông, quan tâm bảo bọc nhau là điều đương nhiên…

Cách đây 3 năm, lúc dịch Covid-19 đang căng thẳng, các con nhỏ phải nghỉ học, nhưng bố mẹ vẫn phải đi làm. Nhà cô Dung trở thành điểm giữ trẻ, tụi nhỏ được cô coi sóc nên chúng tôi yên tâm hơn. Hàng xóm láng giềng, nhiều lúc dùng chung giếng nước, mắc hộ bóng điện.

Khi chuyển đến nơi khác sinh sống, tôi nhờ cô Dung trông nhà hộ. Cô cũng coi nhà tôi như nhà cô, gần gũi, thân thuộc. Căn nhà cũng có hơi người lui tới, ấm cúng. Nhiều khi bạn bè nói tôi sao dễ tin người, nhưng tôi luôn tin vào tình hàng xóm. Tôi tin vào sự thật thà, không tính toán của cô Dung.

Cha tôi vẫn thường dạy: “Bán anh em xa, mua láng giềng gần”. Vậy nên, sống ở đâu, anh chị em chúng tôi cũng có sự gắn kết xóm giềng, cùng giúp nhau làm ăn, tiến bộ.

Có thể bạn quan tâm

Gỡ từng "nút thắt" đất đai từ cơ sở

Gỡ từng "nút thắt" đất đai từ cơ sở

(GLO)- Từ hỗ trợ người dân hoàn thiện thủ tục, rà soát hồ sơ cũ đến chỉnh lý bản đồ, chuẩn hóa dữ liệu, nhiều địa phương ở Gia Lai đang tháo gỡ vướng mắc đất đai từ cơ sở. Cách làm này vừa bảo đảm quyền lợi người dân, vừa tạo nền tảng quản lý minh bạch, khai thác hiệu quả nguồn lực đất đai.

Nối dài hồi sinh sau thiên tai

Nối dài hồi sinh sau thiên tai

(GLO)- Từ Dự án “Cứu trợ khẩn cấp và phục hồi sớm sau mưa lũ miền Trung năm 2025” do Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế (IFRC) viện trợ không hoàn lại thông qua Trung ương Hội Chữ thập đỏ Việt Nam, 265 hộ dân bị ảnh hưởng bởi bão lũ tại Phù Mỹ Bắc, Phù Mỹ Đông, An Lương đã nhận được hỗ trợ thiết thực.

Bản lĩnh “Bộ đội Cụ Hồ”

Bản lĩnh “Bộ đội Cụ Hồ”

(GLO)- Trở về đời thường, những người lính năm xưa tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” trên thương trường bằng bản lĩnh, nghị lực và tinh thần dám nghĩ, dám làm. 

Sạc điện thoại trên giường nguy hiểm thế nào?

Sạc điện thoại trên giường nguy hiểm thế nào?

(GLO)- 1 chiếc điện thoại đặt trên giường khi đang sạc có thể trở thành nguy cơ cháy nếu thiết bị hoặc bộ sạc gặp sự cố, đặc biệt khi nhiệt bị giữ lại bởi chăn, gối và các vật liệu dễ cháy. Vụ cháy tại Khánh Hòa mới đây là lời cảnh báo về thói quen tưởng như vô hại này.

null