Tình làng xóm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Trước đây, gia đình tôi ở xã Ia Dêr, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai. Hàng xóm của tôi là nhà cô Dung-hộ gia đình người Jrai. Cô Dung sống cùng gia đình con trai và 3 đứa cháu.

Con trai cô vẫn thường khuyên mẹ bán nhà ở đây để về trong làng ở với bà con họ hàng cho gần. Nhưng cô thì lại nhất quyết không đồng ý. Cô nói với tôi: Cô già rồi, con trai ngày trước không được học hành đến nơi đến chốn. Cho nên bây giờ, cô cố gắng ở nơi gần thành phố để cho các cháu có thêm điều kiện học hành.

Vì bận công việc mà diện tích đất ở cũng chật nên mấy chị em hàng xóm nói cô Dung trồng rau sạch, chúng tôi sẽ “bao tiêu toàn bộ”. Chúng tôi cũng hướng dẫn cô về cách ủ đất, chọn phân. Không chỉ mua rau cho gia đình, chúng tôi còn rủ các chị em đồng nghiệp mua cùng, đôi lúc nhiều quá thì phải rao bán online giúp cô Dung. Vậy nên, cô Dung không còn cảnh cột từng bó gùi vào chợ, đi bộ hết nguyên buổi sáng.

Vì là rau sạch nên chúng tôi cũng thường xuyên gửi thêm tiền để cô dày công chăm sóc. Đàng nào thức ăn cũng phải mua, mình biết rõ nguồn gốc, tạo điều kiện cho nhau cũng là một cách giúp nhau, mà suy cho cùng là lợi ích cũng chia đều cho hai bên.

Nhớ hồi sốt đất, có người đến nhà cô mượn bìa đỏ để kiểm tra. Nghi ngờ, cô hỏi anh hàng xóm (làm việc ở cơ quan pháp luật), anh coi qua hồ sơ và hướng dẫn cô. Nhiều lần không được, họ đe nẹt, đòi kiện cáo, cô qua nhà hàng xóm kể lể. Sau này nhờ đến các cơ quan pháp luật cô mới biết, nếu lúc đó cô ký là đã bị lừa mất đất…

Vì chuyện đó mà cô Dung coi hàng xóm như người thân. Còn chúng tôi thì nghĩ, hàng xóm cảm thông, quan tâm bảo bọc nhau là điều đương nhiên…

Cách đây 3 năm, lúc dịch Covid-19 đang căng thẳng, các con nhỏ phải nghỉ học, nhưng bố mẹ vẫn phải đi làm. Nhà cô Dung trở thành điểm giữ trẻ, tụi nhỏ được cô coi sóc nên chúng tôi yên tâm hơn. Hàng xóm láng giềng, nhiều lúc dùng chung giếng nước, mắc hộ bóng điện.

Khi chuyển đến nơi khác sinh sống, tôi nhờ cô Dung trông nhà hộ. Cô cũng coi nhà tôi như nhà cô, gần gũi, thân thuộc. Căn nhà cũng có hơi người lui tới, ấm cúng. Nhiều khi bạn bè nói tôi sao dễ tin người, nhưng tôi luôn tin vào tình hàng xóm. Tôi tin vào sự thật thà, không tính toán của cô Dung.

Cha tôi vẫn thường dạy: “Bán anh em xa, mua láng giềng gần”. Vậy nên, sống ở đâu, anh chị em chúng tôi cũng có sự gắn kết xóm giềng, cùng giúp nhau làm ăn, tiến bộ.

Có thể bạn quan tâm

Trao kinh phí hỗ trợ nhà ở cho 3 gia đình con đẻ người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học ở xã Bình Khê

Trao kinh phí hỗ trợ nhà ở cho 3 gia đình con đẻ người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học ở xã Bình Khê

(GLO)- Ngày 13-7, UBND xã Bình Khê (tỉnh Gia Lai) phối hợp với Ủy ban MTTQ Việt Nam xã tiến hành nghiệm thu và trao kinh phí hỗ trợ xóa nhà tạm, nhà dột nát cho 3 hộ là con đẻ của người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học trên địa bàn.

Những mái ấm nặng tình đồng hương

Những mái ấm nặng tình đồng hương

(GLO)- Sau 1 năm nỗ lực kết nối vận động các nguồn lực hỗ trợ, chương trình xây dựng nhà Đại đoàn kết cho hộ khó khăn trên địa bàn phường Hoài Nhơn (tỉnh Gia Lai) đã gặt hái được “quả ngọt” từ sự chung tay của những người con xứ Dừa xa quê hương.

Những người “trả nợ” cho rừng

Những người “trả nợ” cho rừng

(GLO)- Từ chỗ từng nghe theo lời xúi giục của các đối tượng xấu để xâm hại rừng, nhiều người dân làng Canh Tiến (xã Canh Vinh, tỉnh Gia Lai) đã thay đổi nhận thức, tích cực nhận khoán, tuần tra, trở thành lực lượng nòng cốt trong bảo vệ rừng.

Rong ruổi nghề mua bơ lưu động

Rong ruổi nghề mua bơ lưu động

(GLO)- Đến hẹn lại lên, khi các vùng trồng bơ ở phía Tây Gia Lai vào vụ thu hoạch, nhiều người mua bơ lưu động lại rong ruổi khắp các vườn cây. Họ trực tiếp hái, vận chuyển bơ đến các điểm tập kết đầu mối để từ đó đưa ra thị trường.

null