"Hoa tuyết"

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tôi rất thích gọi những bông hoa cà phê trắng muốt, tinh khôi bằng cái tên “hoa tuyết”. Với người dân Tây Nguyên, hoa cà phê là một trong những loài hoa đặc trưng làm nên hương sắc của vùng đất bazan ngập tràn nắng gió này.

Nếu hoa dã quỳ làm người ta xao xuyến bởi sắc vàng khắc khoải, cỏ hồng gây vương vấn, nhớ nhung thì hoa cà phê lại khiến không ít người ngơ ngẩn bởi vẻ trong ngần, dịu nhẹ. Mỗi dịp hoa nở, đứng ở lưng chừng đồi đưa mắt nhìn ra xa có thể thu gọn cái sắc trắng dịu dàng ấy trải dài vào tầm mắt. Chỉ cần một cơn gió thoảng qua thì một biển sóng dạt dào, nhấp nhô sắc trắng lượn chảy trên các sườn đồi.

 Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang


Từ lâu, sắc hoa cà phê đã trở thành một phần không thể thiếu trong hương vị ngày Tết của người dân Tây Nguyên. Giữa mênh mang nắng gió, mùa khô cuộn mình kỹ hơn trong bụi đỏ bazan, hoa cà phê khoe sắc khiến đất trời trở nên êm dịu. Hoa đem đến cho người ta cảm giác thư thái, bình yên. Cùng với mai vàng, đào thắm, hoa cà phê gom hết những ánh nắng đầu mùa khô vào từng chiếc nụ nhỏ, chờ người tưới nước đẫm vào là bung lên những cánh hoa trắng muốt chào đón Tết.

Mọi người thường ngắm hoa cà phê để thấy rộn ràng niềm vui về những vụ mùa đỏ mọng. Ngoài điều ấy ra, tôi còn thích hít hà mùi hương quyến rũ và ngắm nhìn những đàn ong kéo nhau về lấy mật. Hoa cà phê có mùi thơm thoang thoảng như hoa nhài nếu ta đi lướt qua, nhưng nếu dừng lại lâu hơn, hít thở sâu hơn, ta sẽ cảm nhận được sự nồng nàn tựa hoa sữa nhưng có vị dịu ngọt.

Các chú ong thường đậu lại trên “hoa tuyết” lâu hơn các loài hoa khác. Có lẽ chúng muốn nán lại để được đắm mình trong mùi hương quyến rũ ấy. Khi đã hút mật no nê, từng đàn ong bay lượn vòng trên các cánh hoa, dập dìu từ cành này qua cành khác, làm cho rừng hoa càng rộn ràng thêm khúc nhạc vui.

Nếu đến Tây Nguyên vào mùa hoa cà phê bung nở, tựa lưng vào mênh mang núi đồi trong ngân vang của tiếng cồng tiếng chiêng gọi mùa lễ hội, bạn sẽ thấy cuộc sống thật rộng mở, tươi đẹp biết bao. Và, bên nếp nhà sàn đang bừng lên mùi hương cơm mới, mùa xuân đã đến thật dịu dàng, tinh khôi và nồng đượm.

 

 CHU NGỌC THANH
 

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null