Hoa mùa xuân trong vườn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ra Giêng, mảnh vườn nhỏ của bà như khoác màu áo mới. Sánh đôi cùng với màu non tươi của lá cỏ là những sắc hoa mùa xuân tươi tắn và thanh thuần.



 


Cuối tháng Giêng, cánh đào cuối cùng đã rụng. Tết đã qua rồi, nhưng mùa xuân vẫn đương còn, thế nên những hân hoan trong lòng người chưa hết. Qua mấy cơn mưa xuân lất phất, hết mươi ngày nồm ẩm, trong người cũng thấy rộn ràng, háo hức hẳn. Hít hà một hơi căng lồng ngực, cái không khí tinh sạch của buổi sáng xuân khiến ai nấy đều khoan khoái.

Chẳng còn hoa mai, hoa đào, bông thược dược nở muộn cũng héo dần, không còn giữ được cái màu đỏ thâm thẫm kiêu sa như hôm rằm. Chớ vội buồn, bởi nàng xuân đâu tiếc đời vài bông hoa thắm. Không còn đào, mai nhưng mùa xuân đương phơi phới kia mà.

Cây chanh kia ủ rũ suốt cả mùa đông. Ngày hè ra quả, từ chớm thu tới giờ nó cứ im lìm ở đó, mấy cái lá xanh có lúc đã ngả vàng. Năm nào mùa đông sương giá nhiều, phải khó khăn lắm để tìm mươi cái lá chanh bánh tẻ, đem vào thái mỏng, rắc lên đĩa thịt gà. Thế mới hiểu tại sao có những cây chanh lười biếng, cả năm chỉ ra đôi ba quả nhưng vẫn cứ điềm nhiên ở đó. Chuyện gì cũng có cái lý của nó.

Từ độ cuối tháng Chạp, bà đã năng ngắt hết mấy cái lá già trên cây chanh, chúng vàng vọt, chỉ còn mỗi gân lá mang chút màu xanh. Bà nói làm vậy cây sẽ đau mà “tỉnh ngủ”, đến mùa sau ra nhiều quả hơn. Khi mùa xuân đến, mẹo hay của bà khiến tôi phải ngỡ ngàng. Cái cây chanh còi cọc ấy đơm đầy nụ, rồi những bông hoa hồng hồng, trăng trắng, thơm dìu dịu cứ thế bung khắp cành.

Cuối tháng Giêng, đầu tháng hai, hoa bưởi cũng nở rộ. Cánh trắng bung đầy cành. Hoa bưởi thơm nồng, mùi có chút ngọt hơn hoa chanh. Sáng sớm thức giấc, gió đưa từng đợt hương qua cửa sổ, cánh hoa trắng đẫm sương rung rinh nhè nhẹ, khiến người ta không dám chớp mắt, bởi sợ cánh hoa mỏng manh kia tan tác mất. Hoa bưởi vừa đẹp vừa thơm, nhưng nó đến và đi rất vội vàng, phải chăng những thứ đáng trân quý đều khó nắm bắt như vậy.

Nơi góc vườn, đám me đất chua cũng đã nở hoa. Cái màu tím hồng mộng mơ của chúng xem ra hợp với không khí mùa xuân hơn cả. Tuy không hương, nhưng chúng vẫn biết cách làm mình nổi bật. Được xem là thứ cỏ dại, quanh năm chẳng ai để ý tới, đám cây mềm yếu ấy đã khép mình bao tháng, bao ngày rồi. Mùa xuân đến, chúng như dồn hết nội lực và kiêu hãnh để cho đời những bông hoa xinh đẹp. Để ai đó phải cúi xuống mà nhìn chúng đôi lần, nở nụ cười khe khẽ.

Trong khu vườn nhỏ, mùa xuân thật rộn ràng. Những bông hoa bé xinh kia đã tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp, giản dị mà đằm thắm. Đâu cần những thứ cao sang, đài các, chính những món quà đơn sơ, giản dị của cuộc sống khiến chúng ta thêm yêu đời, yêu người và trân quý từng phút giây của hiện tại. Hạnh phúc đơn giản lắm, chỉ cần người ta mở lòng để cảm nhận và lắng nghe.

 

Theo QUỲNH ANH (SGGPO)

Có thể bạn quan tâm

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null