Gương mặt thơ: Nguyễn Thị Hồng Ngát

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Khi tôi bắt đầu viết thì chị Nguyễn Thị Hồng Ngát đã là một tên tuổi trong làng thơ Việt. Xuất thân từ một diễn viên chèo, chị trở thành nhà thơ, rồi sau này là nhà biên kịch điện ảnh nổi tiếng, từng làm Giám đốc Hãng phim truyện Việt Nam, Phó Cục trưởng Cục Điện ảnh, Phó Chủ tịch Thường trực Hội Điện ảnh Việt Nam. Tuy về hưu đã mấy năm nhưng chị vẫn miệt mài làm phim. Hiện nay, chị đang làm Giám đốc sản xuất phim “Hồng Hà nữ sĩ”, phim do chị viết kịch bản.

Nhưng trên hết và mãi mãi, chị là nhà thơ.

Người đàn bà mỏng mày hay hạt xứ Hưng Yên rất “cứng rắn” khi làm công tác quản lý nhưng lại rất yếu đuối trong thơ: “Một mình vui một mình buồn/Một mình thấm nỗi cô đơn… một mình”. Và đây là cách chị yêu Tổ quốc khi ở xa: “Matxcơva chiều nay vắng anh rồi/Người cũng như chim, thoắt đã ở phía đầu kia trái đất/Ở nơi nghìn lần thương: Tổ quốc!/Anh của em đầu trần đi trong cơn mưa...”.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



ĐÀO PHAI


Nhớ cây đào phai cũ

Xưa trồng góc sân nhà

Mấy chục năm đã qua

Vẫn mua cành đào nhỏ.


Màu phớt hồng trang nhã

Mong manh trước gió trời

Trong mắt ai rạng ngời

Đón mùa xuân mới đến.



Quên những điều phiền muộn

Chỉ mong những niềm vui

Dù vất vả cả đời

Vẫn yêu hoa thắm thiết.

Vẫn ngọt ngào thơ viết

Vẫn sâu nặng ân tình

Đào phai bông nhỏ xinh

Mà tình yêu bền chặt.



Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang



MỘT MÌNH


Có những lúc một mình

Ngồi lặng đi không nói

Cũng chẳng nghe ai hỏi

Hồn bay về nơi đâu.



Ngoài trời mưa rơi mau

Từng hạt đan trắng xóa

Em một mình lặng lẽ

Chỉ nghĩ về anh thôi.



Dường như đã lâu rồi

Tình yêu quên gõ cửa

Chỉ ngoài kia tiếng gió

Cũng làm mình xốn xang.



Và em bỗng hiểu rằng

Mong mưa-mong mưa mãi

Cho lòng em dịu lại

Những ngày buồn không anh.






TRIẾT LÝ VỤN VỀ TUỔI GIÀ



Sự ồn ào luôn phá vỡ bình yên

Trái ngược mục đích sống cũng hóa thành mâu thuẫn

Tuổi già loanh quanh như gió quẩn

Cửa hé thôi cũng sợ lắm-gió lùa.



Tuổi già nhìn thấy gì cũng tiếc ngẩn ngơ

Đi chậm chạp, đứng ngồi đều chậm chạp

Thấy nhiều điều ngang tai trái mắt

Cũng chỉ nhìn thôi bởi sức đâu còn.



Bạo lực người già dễ hơn trẻ con

Khi trẻ đau trẻ còn khóc được

Người già đâu có còn nước mắt

Cam chịu đau chết là hết thôi mà.



Kinh nhất cuộc đời thói bạc ác điêu ngoa

Vô phúc nhất nhà có người như vậy

Vô phúc nhất kẻ chỉ tiền không ngãi

Không yêu thương tim giá lạnh như băng.



Nhiều cảnh già nhìn thấy mà thương

Bao nhiêu hào quang cũng thành vô nghĩa

Khi đã già đều như nhau cả

Bi đát thay nếu túi không tiền.



Người già dễ tan chảy như sương

Đang hiện hữu thoắt đã thành vô ảnh

Hùng dũng thế mà rồi hiu quạnh

Giấc ngàn thu ai cũng ngủ như nhau.



Ngày mỗi ngày xoa dịu mọi niềm đau

Cởi bỏ hết mọi niềm vui nỗi khổ

Cứ an nhiên trước mọi điều, đừng sợ

Thế gian ơi ai rồi chẳng sẽ già.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null