Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Phú

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Nguyễn Ngọc Phú là một gương mặt thơ... biển. Anh sinh ra ở vùng biển Hà Tĩnh và thơ anh đa phần viết về biển, biển với tất cả những gì tinh túy nhất, thẳm sâu nhất, vĩ đại nhất và cũng yếu ớt, nhỏ nhoi nhất. Nếu trực tiếp nghe anh đọc thơ sẽ thấy anh yêu biển và yêu thơ đến như thế nào. Anh sinh ra như thế này: “Cánh võng đầu tiên ru tôi/Là mảnh lưới cha cắt ra từ tấm lưới còn dính đầy vẩy cá/Trong giấc mơ của tôi không có tiếng côn trùng/Tiếng cá quẫy khuấy vào tôi tăm sóng”.

Đọc những dòng anh viết về cha, về mẹ, chúng ta đều thấy rưng rưng trước tình cảm của một người con, dẫu lớn, dẫu trưởng thành nhưng vẫn vô cùng nhỏ nhoi, yếu ớt. Trước khi về hưu, anh là Tổng Biên tập Tạp chí Hồng Lĩnh (Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hà Tĩnh), hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Dẫu về hưu nhưng anh vẫn viết, thậm chí nhiều hơn. Và vẫn thế, thơ anh luôn đầy... biển: “Tôi kịp lợp cánh diều bằng đôi mang của cá/Ở phía cuối chân trời/Đôi mang cá đêm đêm về nức nở/Lén thả vào tôi chút bong bóng cuối ngày”...

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.




Trưa tháp Chàm

Tháp Chàm dựng trưa ong ong nắng

Nắng xương rồng quánh nhựa quắt cây

Thi sĩ ví tháp Chàm là tháp nắng (*)

Lửa vẫn còn quăn mép gạch xây.


Tôi bỗng gặp một tháp Chàm mới đắp

Cánh đồng khô tuốt bóng ngọn rơm gầy

Đêm nhỏ giọt tháp Chàm thành nến thắp

Ngọn nến nhờ hơi đất phả thành cây.


Tháp Chàm hỡi! Người xưa không

ngoảnh mặt

Thuở nhà vua cũng xuống ruộng đi cày

Tháp Chàm khát như một đời người khát

Nước như là máu nhỏ giọt xuống đây.


Gió xương rồng từng lóng xương người rụng

Trưa tháp Chàm uống nắng khô hanh

Tôi thắp nén nhang cắm vào tháp lửa

Khói rưng rưng cháy ngược trời xanh…


----------------------

(*) Ý thơ của nhà thơ Inrasara


Mẹ và biển

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Mẹ đong biển vơi đầy miệng thúng

Nửa xõa xuống giờ-nửa ngấm vào xưa

Chiếc đòn gánh xoắn mẹ theo thớ gió

Sấp ngửa đi dọc lát sóng cuối mùa.


Ngôi nhà mẹ lợp bằng ngấn sóng

Sực ấm trầu cay, tơ nhện buông màn

Chân nhện túm vào con nhấc bổng

Mẹ neo vào đăm đắm hoàng hôn.


Ở phía cuối chân trời

Tà áo chiều tuột chiếc khuy cuối cùng thả đêm về bọc gấm

Tôi lang thang cùng vỏ ốc, tù và

Mẹ gọi tôi về khi vạt nắng cuối ngày khép mảnh buồm

không nếp gấp

Những nấm mộ san hô không còn người đến đắp

Tôi nhặt nhánh xương gầy treo trước cửa hoàng hôn.


Tôi tai tái giữa ngày bạc nước

Gió vò mây (nắng vò mẹ thêm gầy)

Tôi kịp lợp cánh diều bằng đôi mang của cá

Ở phía cuối chân trời

Đôi mang cá đêm đêm về nức nở

Lén thả vào tôi chút bong bóng cuối ngày.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null