Gương mặt thơ: Nguyễn Đức Hạnh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Ông Nguyễn Đức Hạnh là người thuộc cả 2 giới: nghiên cứu phê bình văn học và sáng tác văn chương. Là nhà nghiên cứu phê bình, ông là Phó Giáo sư-Tiến sĩ với 4 công trình nghiên cứu in thành sách.

Là nhà thơ, ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam với 4 tập thơ. Ngoài ra, ông còn là một cây bút truyện ngắn tài hoa, có 1 tập truyện ngắn đã xuất bản.

Người như ông là khá hiếm trong giới văn chương. Bởi với những chỗ đứng, góc nhìn ấy, rất dễ để góc này chi phối, thậm chí triệt tiêu góc kia. Ông cân bằng được giữa nghiên cứu, phê bình và sáng tác, cả truyện ngắn và thơ. Và vẫn rành mạch, việc nào ra việc nấy.

Tôi quen Nguyễn Đức Hạnh tình cờ ở một quán cà phê đầy hoa hồng ở Bến Tre, khi ông đang là người của Đại học Thái Nguyên, xứ trà. Mừng vui khi quen với một nhà giáo chỉn chu, hiền lành và khiêm tốn. Nhưng khi biết ông có sáng tác và liên tục đọc ông, thì tôi nể.

Thơ ông rất nhuyễn giữa tứ và ý, giữa chữ và hình, mà say, mà cuồn cuộn cảm xúc và luôn đầy năng lượng-năng lượng của cảm xúc, năng lượng của chữ và năng lượng của tâm hồn-một tâm hồn rất trẻ, luôn trẻ của một ông giáo không còn trẻ. Và nhờ thế, ông là thi sĩ với những câu thơ rất trẻ. Hiện ông đang viết trường ca, mới chỉ đọc bản thảo đăng dần trên trang Facebook cá nhân cũng đã thấy rất thích rồi.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.




NGẪU HỨNG CÀ PHÊ

(Quý tặng nhà thơ VCH)

Một ngày đắng như ly cà phê

“Bàn-ghế-người”giống nhau ánh nhìn mùa đông

Chỉ có mèo mắt ấm lông màu cà phê

Nhìn thế nhân đăm đắm.



Nghiêng ly mà ngắm

Niềm vui là đường nỗi buồn đá lạnh

Chút sữa trắng ước mơ sóng sánh

Màu đời thường đen kịt lênh đênh.



Quấy ghê thế ơi thìa số phận

Xác thời gian quay tròn

Vui buồn ôm nhau mà tan

Đen kịt thì dào dạt

Trắng ngọt thì tí teo

Uống cùng ta không mèo?



Một ly ngày ta uống

Khi ngủ toàn nằm mơ

Mời tri âm cùng uống

Thành hai người ngẩn ngơ.



Bóng mèo trong ly rỗng

Tựa nỗi niềm ngày xưa.




GIAO MÙA



Là gốc rạ cố níu hương mùa cũ

Là mưa dầm chọn tóc trắng mà run

Là gió đêm vuốt ve từng ngọn lửa

Hỏi: nồng nàn đâu chỉ môi hôn?

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Gốc cây tươi cháy chậm mà thơm lắm

Như phận người vừa hồng rực vừa reo

Những tàn lửa bay lên thành đom đóm

Khâu bâng khuâng đêm tối với cô liêu.



Thời gian thở như trang sách lật

Ngón thu bên này ngón đông bên kia

Em ở lại cùng hoa thạch thảo

Bên kia bờ hoa cải cháy bỏng chiều.



Ly mùa thu cuối cùng đã rót

Uống rồi say! Bừng tỉnh đã mùa đông

Mười ngón tay-mười dòng sông lạnh

Dần trôi xa hai ngọn lửa hồng.




MẸ



Mắt mẹ giờ mờ mịt lắm

Chỉ dùng tai đón chân con

Ngõ dài lá giẫm vàng nắng

Ứa bao nhiêu mùi lá non.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Con giờ lưng gù cõng nhớ

Chiều chiều đi tãi sương buông

Sau làn sương vui nhiều lắm

Gốc già gẫy nảy màu thương.



Thi thoảng con lên mộ cha

Cỏ dại trách ngón ngây khờ

Ngã bao lần còn ngơ ngác

Tóc bạc chắp vụng tứ thơ.



Xin mẹ thường ra sưởi lửa

Hồng ấm thủy chung như người

Có lỡ tay tràn gáo nước

Vẫn cố luộc nồi khoai sôi?



Con ngậm mưa đông rồi sợ:

- Mái tranh có giống mẹ không?

Cùn mòn… cố che mưa nắng

Bão xô ra tận cuối đồng!

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null