Gương mặt thơ: Đỗ Bạch Mai

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Chị Đỗ Bạch Mai thành danh khi tôi còn là “nhà thơ trẻ”. Hồi ấy, tôi đã tự hỏi, năng lượng ở đâu để chị làm thơ nhiều, nhanh và đầy xúc cảm như thế. Từ bông dã quỳ mà chị nghĩ tới những điều được mất như thế này: “Mong chỉ một lần và chỉ một lần thôi/Được ngắm hoa cúc quỳ trong phút giây êm ả nhất/Để được đối mặt với những điều còn-mất/Để ta lại là ta thanh thản trở về” thì thấy sự liên tưởng trong chị mạnh tới như thế nào?

Chị chọn một chùm thơ về Tây Nguyên gửi cho chuyên mục, bỏ bài nào cũng tiếc vì “đất” có hạn. Và mới nhớ, chị vào Tây Nguyên không nhiều, đâu như một hai lần hồi xa lơ xa lắc, thế mà cảm xúc cứ dồn lên, nỗi nhớ cứ cuộn lên và chữ cứ miên man vô tận khiến ta đọc được một miền Tây Nguyên khác, miền của những trăn trở, dằn vặt, cứ như người viết mang nợ?

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.





CÒN LẠI



Còn sót lại bông hoa mùa hoa trước

Hoa nở chờ ta?



Còn lại con đường nơi ta đã đến

Nồng nàn nắng gió Tây Nguyên



Còn lại dòng sông

Xôn xao sóng

Trái tim không chịu nổi



Chẳng bao giờ ngu ngơ đánh đổi mọi nỗi buồn để lấy một niềm vui

Nhưng có thể đánh đổi mọi niềm vui đe nhận về một nỗi buồn vô cớ



Có thể đi tiếp con đường

Có thể đi tới tận cùng của dòng sông



Nếu vẫn còn bông hoa của mùa hoa trước

Nếu hoa vẫn nở chờ ta!

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T





ĐÊM PLEIKU



Pleiku mờ sương thu

Quán trà đêm bên đường

Đợi một người không hẹn.



Chén trà nóng

Và làn khói trắng

Bản van xơ cuối cùng.



Đêm Pleiku

Đường xa hút gió

Ta lạc người vô vọng.



Những con dốc

Mấp mô lượn sóng

Ta trượt dài trong ảo mộng.



Pleiku Đêm!

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T






NÓI VỚI HOA CÚC QUỲ



Thì hoa cúc quỳ cứ rực rỡ đi

Ta chẳng khát khao cũng chẳng chờ đợi nữa

Nhưng đừng làm cháy lòng bởi cái màu rực lửa

Ta chỉ vô tình đi qua ta thôi.



Thế cũng đủ nhớ nhung tím tái một khoảng trời

Thế cũng đủ cho một niềm say đắm

Thế cũng đã trở về không bình lặng

Với những khắc khoải băn khoăn về những điều có thể và những điều không thể có trong đời.



Mong chỉ một lần và chỉ một lần thôi

Được ngắm hoa cúc quỳ trong phút giây êm ả nhất

Để được đối mặt với những điều còn-mất

Để ta lại là ta thanh thản trở về.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null