Chuyện vui nơi công sở những năm đầu giải phóng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Cuối năm 1985, Sở Văn hóa-Thông tin tiếp nhận khá nhiều cán bộ, nhân viên mới. Bởi lẽ, trước đó, đơn vị đã tăng cường một loạt cán bộ về cơ sở.

Ngày ấy, hầu hết các đơn vị của tỉnh đều có khu tập thể. Tôi may mắn được bố trí ở trong căn phòng tập thể có mái tôn, vách thưng 2 lớp gỗ đã mục, chuột rúc rích suốt ngày.

Những năm đầu giải phóng, cán bộ, nhân viên các đơn vị trong tỉnh phần lớn là anh chị em từ căn cứ về, chuyển ngành từ bộ đội sang hoặc được tuyển dụng từ các địa phương… rồi đưa đi đào tạo nên về cơ bản, môi trường công sở khá thuần cả về sinh hoạt và tư tưởng. Từ năm 1980, các đơn vị trong tỉnh bắt đầu được bổ sung cán bộ có trình độ đại học, nhưng mỗi đợt chỉ một vài người nên bộ phận thiểu số dễ hòa nhập vào đa số. Còn lần này (cuối năm 1985), riêng Sở Văn hóa-Thông tin đã tiếp nhận khoảng 10 người, hầu hết là sinh viên vừa tốt nghiệp hệ đào tạo chính quy của các trường đại học, cao đẳng từ TP. Hồ Chí Minh, Huế, Đà Lạt…

Lúc chúng tôi về, Sở Văn hóa-Thông tin ở số 4 đường Trần Hưng Đạo. Sang trọng nhất trong cơ quan là 4 ngôi nhà cấp 4. Trong đó, căn nằm đối diện với cổng ra vào, cách cổng một khoảng sân khá rộng, rợp bóng thông, nơi có giàn bông giấy trùm cả mái hiên. Chúng tôi vẫn nói thầm với nhau, đây là nơi “trang nghiêm”, bởi ở đó có phòng làm việc của giám đốc, các phó giám đốc và một số phòng nghiệp vụ. Quan trọng thứ hai trong khu công sở này là nhà làm việc của Phòng Hành chính, Phòng Tổ chức… nằm theo hướng Đông Tây, áp sát phía Nam cổng ra vào. Ai muốn vào ra cơ quan cũng phải bước qua đây. Với đám “lính mới”, mỗi khi phải đi qua khoảng sân này, tay chúng tôi như thừa, chân luýnh quýnh chỉ muốn đá vào nhau, bởi bất cứ lúc nào, từ cái cửa nhô ra ở phần đuôi của ngôi nhà có kiến trúc hình chữ T kia cũng có các chị, các cô... vây kín. Người thì tay thoăn thoắt đan len, người không đan, móc… thì tay chống nạnh, rôm rả với bao nhiêu là chuyện trên trời, dưới đất. Trong đó, chủ đề không thể thiếu là bàn tán về những người lọt vào “tầm ngắm” của các chị, các cô khi ra vào cổng. Có khi đang đi, chúng tôi bỗng nghe tiếng cười phá lên mà chân tay bỗng trở nên lúng túng, rồi đoán xem những tiếng cười ấy có liên quan đến mình không. Sau này, chúng tôi mới rõ nguồn cơn: Thì ra, chuyện ăn mặc của đám “lính mới” lúc ấy làm các “lính cũ” “ngứa mắt”. Đã thế, tối tối, chúng còn đóng cửa phòng ở để đàn hát, nhảy nhót… Không thể chịu nổi sự nhí nhố này, trong một cuộc họp chi đoàn, cả đám “lính mới” đã bị đưa ra phê bình.

Với tôi, chuyện đó không “sốc” lắm. Bởi, tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc nên rất hiểu những chuẩn mực đạo đức của một thời “thắt lưng, buộc bụng”. Những năm học cấp III ở Pleiku, tôi vẫn không chấp nhận được kiểu trang phục quần loe, áo ôm. Còn nhớ, năm 1981, do giấy báo trúng tuyển đại học đi từ Ban Tổ chức chính quyền tỉnh về đến nơi tôi ở phải mất gần 1 tháng nên nhập học trễ. Thấy tôi, một bạn gái cùng lớp ở ký túc xá đã hét lên: “Lớp này không thể để một con như mày được!”. Thế là, các bạn đè tôi ra tự cắt tóc, nhổ lông mày, sửa lại mớ quần áo của tôi. Cuộc “cách mạng” chân thành ấy dần làm tôi chuyển biến. Dù vậy, khi mua một cái áo đúng “mốt”, tôi vẫn phải đưa cho bạn mặc trước rồi mới mặc sau. Dần dần, tôi bắt đầu mặc những chiếc quần loe, tập chơi guitar... Khi về Sở Văn hóa-Thông tin, quần áo của chúng tôi có phần... khác thường là do hoàn cảnh. Vì tiêu chuẩn 1 năm chỉ có 4-5 m vải, tiền công may thì đắt nên chúng tôi thường mua vải về rồi tự may (tay) cho đỡ tốn. Không may được cổ cánh én, cánh sen…, tôi xếp đôi miếng vải lại, lấy kéo khoét phần trên làm cổ, phần dưới rút bớt sợi vải để tạo thành tua, luồn một cọng dây buộc ngang hông… thành áo. Những bạn thường đi với tôi, người thì toàn mặc váy, đứa thì toàn quần jeans nên mới tạo thành cái “tổ hợp” chướng mắt.

Nhiều chục năm trôi qua, cuộc sống có biết bao thay đổi. Giờ tôi nhắc lại chuyện này chỉ như một kỷ niệm vui. Nhưng ngày ấy, không ít người phải dở khóc, dở cười trước những lời gièm pha, những lần kiểm điểm để rồi… hội nhập.

Có thể bạn quan tâm

Chan chứa nghĩa tình nhà Đại đoàn kết

Chan chứa nghĩa tình nhà Đại đoàn kết

(GLO)- Với các hộ nghèo, hộ có hoàn cảnh khó khăn vừa được hỗ trợ xây dựng nhà Đại đoàn kết, niềm vui càng thêm trọn vẹn trong mùa xuân mới, khi họ được ở trong những mái ấm kiên cố, chan chứa nghĩa tình.

Những con đường gắn kết tình làng nghĩa xóm

Những con đường gắn kết tình làng nghĩa xóm

(GLO)- Với sự chung sức, đồng lòng và tinh thần trách nhiệm vì cộng đồng, người dân nhiều thôn, làng ở phía Tây tỉnh Gia Lai đã cùng nhau hiến đất, góp công, góp của để mở rộng, nâng cấp những tuyến đường giao thông nông thôn, góp phần giúp diện mạo quê hương tươi đẹp hơn.

Gặt no ấm trên vùng đất khó

Gặt no ấm trên vùng đất khó

(GLO)- Đưa dòng nước mát về cánh đồng khô hạn, mở lối cho cây lúa nước bén rễ. Đảm bảo được cái ăn, họ mạnh dạn trồng cà phê, sầu riêng - những loại cây trồng mang lại hiệu quả kinh tế cao - trên những vùng đất vốn chỉ quen lúa rẫy…

Hết lòng vì dân

Hết lòng vì dân

(GLO)- Tôi muốn coi khẩu hiệu “Hết lòng vì dân” này là của tỉnh Gia Lai, vì những gì lãnh đạo tỉnh làm được cho dân, đặc biệt trong mùa bão lụt vừa qua. Nói về dân thì dễ, nhưng làm được gì cho dân mới là khó. Gia Lai đã làm rất tốt việc rất khó đó.

Những “làng công nhân” bám rễ nơi biên cương

Những “làng công nhân” nơi biên cương

(GLO)- Giữa trùng điệp cao su dọc các xã Ia Mơ, Ia Púch (tỉnh Gia Lai), những “làng công nhân” hiện lên như những gam màu ấm áp điểm xuyết giữa dải biên cương. Họ đến từ nhiều miền quê, mang theo những câu chuyện riêng, rồi quần tụ, dựng xây nếp sống mới ngay giữa đại ngàn.

Chị Lê Thị Loan (thôn 2, xã Pờ Tó) trồng nhiều hoa cảnh làm đẹp cho khuôn viên ngôi nhà mới. Ảnh: Vũ Chi

Xuân ấm trong những gia đình vừa thoát nghèo

(GLO)- Khi những ngôi nhà kiên cố thay cho mái tranh, vách đất, khi sinh kế được trao tận tay, khi niềm tin được thắp lên đúng lúc, Tết với những gia đình vừa bước qua lằn ranh nghèo khó trên vùng phía Tây Gia Lai mang một ý nghĩa đặc biệt, đánh dấu cho một hành trình đổi thay bền vững.

null