Tầm nhìn của người Rục

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Tầm nhìn (view) đắt giá nhất của người Rục ở bản Ka Ai, xã Dân Hóa, bản Mò O Ồ Ồ, xã Thượng Hóa (Quảng Bình, nay là tỉnh Quảng Trị), đó là ngôi nhà có mặt tiền bao quát đồng lúa.

Ánh mắt của vợ chồng ông Hồ Thoong từng dán chặt về phía núi hoang, rừng thẳm thì giờ đây tầm nhìn của họ bao trọn cánh đồng lúa. Từ cánh đồng lúa đó, thế hệ người Rục bây giờ đã có vài em tạm biệt núi rừng để xuống thành phố học tập.

Xe 1, 2, 3 bánh

Tôi trở lại bản Ka Ai vào giữa tháng 7/2025 và chợt nhìn lên đỉnh núi Giăng Màn. Núi trong xanh giữa trời quang mây tạnh. Chỉ cần trên đỉnh núi xuất hiện những đám mây xám và âm u là trời đổ mưa và ngôi làng tôi đang tới sẽ bị cắt ngang bởi vài con suối.

Ông Hồ Xăng, 54 tuổi, người từng được anh em Bộ đội biên phòng cắm bản hướng dẫn từ việc cắt lúa, tới mang phơi, cách bảo quản, giờ được hỏi lại, ông Xăng nói “giờ tôi đẩy được cái xe rùa rồi đó”.

Những chiếc cầu thang gỗ để đi vào ruộng ở thung lũng Rục Làn, ngọn núi phía xa xa là địa danh Đà Lạt 1. Ảnh: Lê Văn Chương
Những chiếc cầu thang gỗ để đi vào ruộng ở thung lũng Rục Làn, ngọn núi phía xa xa là địa danh Đà Lạt 1. Ảnh: Lê Văn Chương

Thì ra cán bộ biên phòng cắm bản ngoài việc tạo cho làng một cái view tuyệt đẹp là 5 ha lúa bên cạnh làng. Trung tá Phan Văn Năm, người đã nghỉ hưu từ năm 2023 và trước khi rời làng vẫn mời ông Xăng, ông Thoong và nhiều người đi ra núi để dạy cho cách hốt phân khô bón ruộng.

“Các anh nhớ, hốt phân đã qua trời nắng, không bị dính tay, bỏ vô chiếc xe này gọi là xe rùa, đẩy về nhà” - cán bộ Năm chỉ cho bà con.

Ông Hồ Xăng nghe xong thì nhiệt tình làm ngay. Người ta đi từng bước để hốt phân, còn ông thì làm như cái máy. Nhưng mà kìa, cái xe rùa sao chỉ có 1 cái bánh. Ông Xăng đẩy xe mà nó cứ lúc lắc như người say rượu. Rồi có lúc xe đổ kềnh ra bãi cỏ.

Chiều hôm đó về uống rượu với ông Hồ Thoong, ông Thoong nói “đúng là biên phòng, đi xe 4 bánh cũng được, mà xe 1 bánh cũng thạo”.

Nhưng rồi sau đó thì cái view bên cạnh làng trở nên đẹp hơn vì lúa có màu xanh mơn mởn. Ông Thoong nói với bà con rằng nhờ cái phân bò mà lúa không bị vàng lá. Thực ra chuyện để biến cánh đồng này thành một cảnh đẹp xanh mát bên cạnh làng Ka Ai, những người lính ở đây đã lọc đá ra khỏi đất trong suốt 17 năm trời.

Năm đầu tiên là vừa cuốc, vừa xúc từng giỏ đá khiêng ra ngoài, rồi năm sau và sau nữa, liên tục lọc đá để bây giờ chỉ còn một cánh đồng đất tơi xốp. Nhưng để cải tạo đất thì phải vận động đồng bào đi nhặt phân chuồng về bỏ vào cải tạo đất.

Giữa năm 2023, tôi gặp Trung tá Phan Văn Năm vào lúc anh đang tất bật dành khoảng thời gian cuối cùng của cuộc đời binh nghiệp để chia sẻ với người Rục. Anh Năm dậy từ sáng sớm để chỉnh sửa lại bánh xe máy cày. Vì đất ruộng khô nên anh phải lắp bánh lồng nan chéo và bánh lồng nan thẳng.

Trung tá Phan Văn Năm tranh thủ cày cho xong thửa ruộng trước ngày nghỉ hưu. Ảnh: Lê Văn Chương
Trung tá Phan Văn Năm tranh thủ cày cho xong thửa ruộng trước ngày nghỉ hưu. Ảnh: Lê Văn Chương

Từ năm 2008, khi cánh đồng lúa nước ở bản Ka Ai được triển khai, người Rục được hướng dẫn cấy cày, nhưng cái gì đơn giản thì bà con nhớ, còn không thì quên. Riêng việc điều khiển chiếc máy cày ruộng chỉ có bộ đội mới làm được. Ông Thoong thường ngồi nhìn qua cửa sổ và nói “cái xe đó 3 bánh, 2 bánh như cái lồng, xe gì bộ đội cũng đi được”.

Ðà Lạt ở bản Rục

“Kia là Đà Lạt 1, đi qua cái eo là tới Đà Lạt 2 và vô trong nữa là Đà Lạt 3”, bà Cao Thị Điền nói điều này khiến tôi ngạc nhiên. Thì ra ở thung lũng Rục Làn của người Rục nằm ở bản Yên Hợp, Mò O, Ồ Ồ cũng có địa danh mang tên Đà Lạt.

Xứ Đà Lạt trên cao nguyên Lâm Viên đầy mây trắng, rừng thông và hồ nước trong xanh. Còn Đà Lạt của người Rục là những dãy núi đá vôi cao vút đầy bí ẩn. Bí ẩn là vì có những ngọn núi thẳng tắp và dù nằm gần bản nhưng con người không thể lên đó được.

Nhưng view đẹp nhất ở thung lũng Rục Làn không phải là Đà Lạt, mà là cánh đồng lúa nước có diện tích rộng 10 ha, suốt ngày vang lên tiếng ếch nhái. Ở những vùng quê khác, lũ ếch nhái chỉ kêu vào ban đêm hoặc khi trời sắp mưa.

Duy chỉ có ở thung lũng này lũ ếch nhái cứ hòa tấu bản nhạc bất tận cả ngày lẫn đêm một cách khá kỳ lạ. Cánh đồng này không giống bất cứ nơi nào, nó nằm sát trục đường của bản, phía trong là Đà Lạt, phía ngoài là hàng rào bằng cây rừng để ngăn trâu bò. Muốn vào ruộng thì phải đi một đoạn để tìm nơi được bắc một chiếc thang vượt bằng cây.

Ruộng của người Rục ở bản Ka Ai thì 99% công việc vẫn do lính biên phòng quản lý, người dân quản việc tới ngày thu lúa vào bao và mang về. Còn việc ở thung lũng Đà Lạt này đã giao dần cho người dân từ việc ủ giống, cấy, cày, tháo nước. Tiếng của người Rục rất khó học, vậy nhưng cán bộ đứng nói chuyện rất trôi chảy bằng tiếng Rục với bà Hồ Thị Táy, hướng dẫn bà cách làm đất, sau đó phiên dịch lại lời nói của bà Táy rằng, “dân bản cảm thấy rất vui và thích nhất là khi nhìn thấy cánh đồng lúa”.

Những người rời núi

Người Rục từng sống trong các hang động và giống như người nguyên thủy. Khi người Rục rời hang về sống tập trung tại các thôn bản thì vẫn gắn với nhiều chuyện mang màu sắc bí ẩn về phép thuật.

Cựu chiến binh Đinh Xuân Hàm, từng giữ cương vị Đồn trưởng các đồn biên phòng nằm trên tuyến biên giới miền Tây của tỉnh Quảng Bình cũ còn đưa cho tôi một cuốn sổ ghi chép các “pháp thuật” của người Rục và cho biết, bí quyết của người Rục đã giúp họ không bị rắn, rết, thú dữ tấn công trong thời gian họ nương náu ở hang đá.

Năm 2022, báo chí đưa nổi bật tin, cô học trò người Rục là Cao Thị Hằng, quê ở bản Mò O, Ồ Ồ thi đỗ vào Đại học Huế. Sau đó tiếp tục có thêm em Cao Xuân Lệ cũng thi đỗ vào Trường Trung cấp 24 Biên phòng tại Hà Nội.

Bà Cao Thị Bá, bà nội của Cao Xuân Lệ ngồi nhìn ra cánh đồng lúa xanh trước nhà và cho biết, nhờ có cánh đồng, có lúa ăn, nên không còn phải vô rừng chặt chuối, bắt nhái. Người dân bây giờ chỉ còn vô lèn bắt ốc đá để mang về bán, mỗi ngày cũng kiếm được số tiền đủ chi phí trong ngày.

Chị Hồ Thị Cúc, vợ của Bí thư Chi đoàn bản Ka Ai Hồ Điền, sống trong ngôi nhà bằng ván áp, thay vì sử dụng gỗ rừng. Ảnh: Lê Văn Chương
Chị Hồ Thị Cúc, vợ của Bí thư Chi đoàn bản Ka Ai Hồ Điền, sống trong ngôi nhà bằng ván áp, thay vì sử dụng gỗ rừng. Ảnh: Lê Văn Chương

Nhà sàn của người Rục ở bản Ka Ai đều làm bằng gỗ ván. Nhưng bây giờ cán bộ tuyên truyền là không đốt nương rẫy, không săn thú rừng, không chặt cây. Vậy nên cán bộ làm gương trước. Gia đình anh Hồ Điền, Bí thư Chi đoàn Thanh niên thôn xây dựng nhà sàn bằng khung kẽm, ván lót quanh là ván ép chống chịu được nắng, mưa.

Ngôi nhà có màu sắc khác biệt này nổi bật gần cánh đồng lúa nước. Ông Hồ Thoong ngồi bên cửa sổ nhìn sang nói, “cha mẹ sinh ra, mình cũng không nhớ là bao nhiêu tuổi, tuổi của cha mẹ cũng không nhớ, không biết, nhưng mình biết bây giờ người ta bắt đầu làm nhà kiểu mới, không chặt cây rừng nữa”.

LÊ VĂN CHƯƠNG

tienphong.vn Xem link nguồn

Có thể bạn quan tâm

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

(GLO)- Ít ai biết, sau dáng vẻ điềm đạm, ít nói của người đàn ông đã bước qua tuổi lục tuần - Kpă Dõ, Trưởng ban Công tác Mặt trận làng Lê Ngol (xã Bờ Ngoong) - là một quá khứ nhiều day dứt. Hai mươi lăm năm trước, vì nhẹ dạ và thiếu hiểu biết, ông bị lôi kéo vào con đường lầm lỡ.

null