KỶ NIỆM 72 NĂM CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN PHỦ (7/5/1954 - 7/5/2026):

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Tự hào chiến sĩ Điện Biên

Đưa chúng tôi đến thăm ông Nguyễn Văn Thiện (SN 1930, ở 370/40 Phạm Văn Đồng, phường Thống Nhất), ông Phạm Xuân Vinh, Chủ tịch Hội CCB phường, trầm ngâm: “Cựu chiến sĩ Điện Biên sinh sống trên địa bàn phường giờ chỉ còn lại 2 người, đều đã ở tuổi gần trăm…”.

Câu nói như một lời nhắc về sự hữu hạn của thời gian, càng khiến cuộc gặp gỡ với các nhân chứng lịch sử trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Ông Nguyễn Văn Thiện nâng niu từng kỷ vật. Ảnh: Phương Dung
Ông Nguyễn Văn Thiện nâng niu từng kỷ vật. Ảnh: Phương Dung

Trong căn nhà nhỏ, ông Nguyễn Văn Thiện chậm rãi mở chiếc hộp thiếc cũ. Đôi tay run run, ông nâng niu từng tấm huy hiệu đã bạc màu theo năm tháng. Tai đã nặng, phải nói lớn ông mới nghe rõ, nhưng khi nhắc đến Điện Biên, giọng ông lập tức to vang, mắt ánh lên niềm tự hào.

Nhập ngũ năm 1951, đầu năm 1954, ông Thiện được bổ sung về Đại đội 74 (Trung đoàn 367, Sư đoàn 351) tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đơn vị của ông không trực tiếp đánh cứ điểm mà bám trụ trên các cung đường, phối hợp cùng các lực lượng bảo vệ tuyến đường huyết mạch phục vụ chiến dịch. Những địa danh như Cò Nòi, Hát Lót, Nà Sản, Pha Đin, Tuần Giáo… lần lượt hiện về trong ký ức.

Đó không chỉ là những điểm trên bản đồ mà là nơi thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt.

“Ác liệt lắm… Chúng tôi ăn, ngủ trong chiến hào, công sự; trận địa luôn linh hoạt, sẵn sàng chiến đấu. Đồng đội có người bị thương, có người hy sinh…” - ông Thiện trầm giọng. Sau 56 ngày đêm, chiến dịch toàn thắng. Khoảnh khắc ấy, theo ông, giản dị mà không thể nào quên: “Nghe tin thắng trận, cả đơn vị hò reo, ai còn lương khô cũng mang ra chia nhau ăn mừng”.

Thời gian cũng đã in hằn dấu vết lên mái tóc bạc, đôi tay run và thính giác kém dần của ông Trần Minh Thiêm (SN 1933, ở tổ 7, xã Phú Túc). Dẫu không còn nhớ rành rọt phiên hiệu đơn vị, ông vẫn khẳng định chắc nịch, mình là lính của Đại đoàn pháo binh 351.

Ông kể ngày nhận lệnh tham gia chiến dịch, đơn vị hành quân bộ gần hai tháng, băng rừng, vượt suối, trèo đèo không ngơi nghỉ để tiến về Điện Biên. Gian khổ nhất không phải là đường xa mà là bệnh sốt rét. Nhiều đồng đội đang khỏe mạnh cũng gục xuống, phải quay về tuyến sau điều trị.

Những năm tháng ấy được ông gói gọn trong những hình ảnh ám ảnh: “Khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt”. Bữa ăn là cơm nắm với muối hạt, có khi lẫn máu; hằng tháng không được tắm giặt, chỉ lau người qua loa… Nhưng chính trong gian khó ấy, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường đã trở thành điểm tựa. Mỗi chuyến hàng vượt núi, mỗi mét giao thông hào được đào thêm đều góp phần làm nên thắng lợi.

Khi chiến dịch kết thúc, niềm vui vỡ òa. Và đến hôm nay, khi sống trong hòa bình, sum vầy bên con cháu, ông vẫn nhấn mạnh một điều giản dị mà sâu sắc: Thế hệ sau cần biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm và nỗ lực dựng xây quê hương.

Trân trọng, gìn giữ quá khứ

Với gia đình ông Nguyễn Minh Trí (SN 1957, tổ 6, xã Đức Cơ), mỗi dịp kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ, trong không gian ấm cúng, con cháu quây quần thắp nén hương tưởng nhớ cha mẹ - những người đã đi qua chiến tranh.

Ông Nguyễn Minh Trí cùng vợ lật giở từng trang nhật ký cha để lại. Ảnh: Phương Dung
Ông Nguyễn Minh Trí cùng vợ lật giở từng trang nhật ký cha để lại. Ảnh: Phương Dung

Cha ông Trí là ông Nguyễn Văn Tân, nhập ngũ năm 1952, tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ từ đầu đến cuối, sau đó tiếp tục công tác ở nhiều vị trí; còn mẹ là bà Nguyễn Thị Hợp là dân công hỏa tuyến, ngày đêm gùi hàng, tải đạn, bám trụ chiến trường. Họ gặp nhau ngay trong chiến dịch, nên duyên vợ chồng năm 1956. Dù cả hai đã đi xa nhiều năm, nhưng câu chuyện về một thời lửa đạn vẫn được con cháu gìn giữ như một phần ký ức thiêng liêng.

Mở chiếc tủ gỗ, ông Trí cẩn thận lấy ra những kỷ vật của cha mẹ được gìn giữ cẩn thận: Huân chương, huy chương, giấy tờ và những trang viết đã nhuốm màu thời gian. “Đó là cả một thời tuổi trẻ gian khổ nhưng rất đỗi tự hào của cha mẹ, nên anh em tôi luôn trân trọng giữ gìn”-ông Trí chia sẻ.

Tiếp lời anh trai, ông Nguyễn Ngọc Kiên (SN 1970) cho biết, gia đình đặc biệt nâng niu những trang nhật ký về hồi ức chiến trường mà cha để lại. Dù nhiều trang đã mờ nhòe, nhưng từng dòng chữ vẫn tái hiện phần nào sự khốc liệt của chiến tranh, nơi mà mỗi chiến thắng đều phải đánh đổi bằng máu xương.

Trong đó có đoạn viết: “Bệnh sốt rét hoành hành, 1/3 quân số bị ốm nhưng khi hết cơn sốt lại tiếp tục vào rừng lao động ngày đêm, mặc cho sương mù gió núi, muỗi vắt cắn đốt. Mọi đồng chí đều quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn”.

Có những dòng ghi lại cảnh bom đạn bất ngờ ập đến, đồng đội hy sinh ngay trước mắt. Người chỉ huy ngã xuống, để lại khoảng trống không gì bù đắp. Nhưng ngay cả trong mất mát, niềm tin vào thắng lợi vẫn hiện hữu - một tinh thần xuyên suốt, làm nên sức mạnh của cả chiến dịch…

Với gia đình ông Trí, những kỷ vật không chỉ là hoài niệm, mà còn là sợi dây kết nối các thế hệ, nhắc nhở con cháu về lòng yêu nước, ý chí và sự hy sinh của cha ông.

Có thể bạn quan tâm

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

null