Những đoản khúc Huế

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Hôm ấy, trên xe khi đi qua đoạn đường gần Khách sạn Morin và Trung tâm Nghệ thuật Điềm Phùng Thị ở Huế, nhìn hàng cây rất đẹp, tôi nói với người lái xe: “Nếu thấy cây long não, em chỉ cho anh nhé”. 

Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người ở quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung (…)

Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa”.

Rốt cuộc tôi cũng không được nhìn thấy cây long não trong chuyến đi Huế ấy. Trên những con đường xe qua hôm ấy không có cây long não, hay người lái xe cũng không biết cây long não để chỉ?

*

Cùng với đất nước, Huế đã thay đổi nhiều, rất nhiều.

Qua cầu là đất Vĩ Dạ. Nhưng không còn thôn Vĩ. Vĩ Dạ nay đã đô thị hóa, phố xá, nhà cửa san sát. Nếu giờ Nguyễn Bính có đến Huế, ông cũng có thể viết: “Chiều nay có một người du khách/ Ở Vĩ thôn mà nhớ Vĩ thôn” (câu thơ gốc của Nguyễn Bính trong bài “Xóm Ngự Viên”: “Chiều nay có một người du khách/ Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”).

Vào nhà hàng Vĩ Dạ Xưa, nhân lúc mưa thưa, tôi cố men các vũng nước lần ra bờ nhìn sông Hương bị hẹp lại chỗ này vì giữa dòng là Cồn Hến. Nhưng quả thật, nếu không được ai nói cho trước thì không biết đó là cái bãi nổi tiếng giữa sông vì nhìn cứ tưởng đó là bờ bên kia bởi cây cối, nhà cửa ken dày không thấy đầu và cuối bãi. Bãi có tên như thế vì xưa ở đó có rất nhiều hến, thứ đặc sản làm nên món cơm hến Huế đầy phong vị. Giờ không biết hến để làm món cơm ấy, người ta gom về từ những nơi nào?

Cảnh sắc thay đổi nhiều, nhịp sống Huế cũng khác hẳn xưa. Trịnh Công Sơn mất đã ngót một phần tư thế kỷ. Nếu còn sống, ông sẽ không tìm đâu ra những bước chân “thong thả hoàng cung”. Huế cũng đông đúc và tắc đường vào giờ cao điểm. Tôi đến Huế và thấy ngạc nhiên trước sự ồn ã, sôi động của Phố Tây ở Huế.

*

Thời tiết ở Huế cũng thay đổi. Mới có tháng Sáu dương lịch mà gặp phải ảnh hưởng trận bão sớm, Huế mưa dài và lớn quá. Đến mức nước tràn mặt sân khấu làm trên sông Hương khiến Chung kết cuộc thi Hoa hậu Việt Nam phải hoãn, lùi ngày. Anh em ở Huế bảo ngày trước, phải đôi ba tháng nữa, Huế mới mưa như thế.

Mưa Huế nổi tiếng. Mưa Huế đi vào thi ca, nhạc, họa... Cũng gần trăm năm trước, năm 1941, Nguyễn Bính viết trong bài “Giời mưa ở Huế”: “Giời mưa ở Huế sao buồn thế!/ Cứ kéo dài ra đến mấy ngày/ Thềm cũ nôn nao đàn kiến đói/ Giời mờ ngao ngán một loài mây”. Ba mươi hai năm sau đó, năm 1973, nhà thơ Tố Hữu viết trong “Nước non ngàn dặm”: “Nỗi niềm chi rứa, Huế ơi!/ Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên”. Sau câu thơ này, hơi khó để nói thêm gì nữa về mưa Huế trong thi ca vì có lẽ đến như thế đã là hay nhất rồi. Có chăng thì nhắc thêm một chút về nhà thơ bình dân Nguyễn Văn Phương (Phương Xích lô), người đã nhìn ra mưa Huế có đủ bảy sắc như cầu vồng trong bài thơ “Bảy màu mưa Huế”. Bài thơ có bốn khổ nhưng chỉ xin lược ra đây những câu nhà thơ chỉ màu của mưa Huế: “Mưa đỏ bên đường hay ánh phượng soi?”, “Mưa đen trên trời, mưa tím dưới sông”, “Ai đã tô lên những mảng mây hồng?”, “Đắm hồn mình trong những giọt mưa xanh”, “Những đóa mưa vàng lấp lánh trên hoa”, “Riêng anh lang thang mưa trắng nhạt nhòa”.

Đó là trong thơ, còn trong nhạc thì bài hát Mưa trên phố Huế, nhạc Minh Kỳ, lời thơ Tôn Nữ Thụy Khương được coi là hay nhất trong những bài viết về hoặc có nhắc tới mưa Huế. Đối với nhiều người, đó là bài hát hay nhất về xứ Huế.

“Chiều mưa trên Kinh đô Huế/ Tiếng mưa còn vương kỷ niệm/ Ngày quen nhau dưới chân Thiên Mụ em còn nhớ không?”; “Chiều mưa phố buồn/ Chiều mưa phố xưa u buồn/ có ai mong đợi/ Một người biền biệt nơi mô/ Để nhớ với thương một người”; “Chiều nay mưa trên phố Huế/ Biết ai đã quên ai rồi/ Hạt mưa rơi vẫn rơi, rơi đều cho lòng u hoài”…

Làm nên ca khúc như tiếng gọi hồn của Huế đó là hai người có dòng máu Hoàng tộc. Nhạc sĩ Minh Kỳ có tên khai sinh là Nguyễn Phúc Vĩnh Mỹ, sinh năm 1930. Ông là cháu năm đời của vua Minh Mạng, có vai vế ngang với Bảo Đại. Ngoài “Mưa trên phố Huế”, Minh Kỳ có nhiều bài nổi tiếng khác như “Thương về xứ Huế”, “Người em Vĩ Dạ”, “Xuân đã về”, “Đà Lạt hoàng hôn”, “Nhớ Nha Trang” (Minh Kỳ sinh ở Nha Trang)… Ông mất tháng 8 năm 1975, khi mới có 45 tuổi.

Còn Tôn Nữ Thuỵ Khương tên thật là Công Tằng Tôn Nữ Hỷ Khương, sinh năm 1937 tại Vỹ Dạ, Huế, mất năm 2021 tại thành phố Hồ Chí Minh. Là con của nhà thơ nổi tiếng Ưng Bình Thúc Giạ Thị (một Hoàng thân nhà Nguyễn), bà cũng sáng tác nhiều, đã in sáu tập thơ, là hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh.

*

Tiếp mạch thơ về Huế. Kỳ lạ là đến đầu những năm 40 thế kỷ trước, Hoài Thanh viết trong “Thi nhân Việt Nam”: “Huế đẹp, Huế nên thơ. Ai chẳng nói thế? Ai chẳng thấy thế? Nhưng sao hình ảnh Huế trong thi ca lại tầm thường thế? Có lẽ cảnh Huế quá huyền diệu, quá mơ màng không biết tả thế nào cho thoát sáo. Cũng có lẽ ngắm cảnh Huế, người ta khó tránh được cái buồn vơ vẩn, nó là khí vị riêng của xứ này và lòng người ta không đủ thản nhiên để ghi lấy hình sắc riêng của mỗi vật”.

Có lẽ bởi xưa, về Huế thường chỉ có thơ xướng họa, thù tạc.

Chắc thơ về Huế bắt đầu hay khi trên bước đường phiêu bạt giang hồ, Nguyễn Bính dừng chân tại Huế chừng một năm, 1940 - 1941 và viết một loạt 13 bài thơ về Huế. Phải đến ông, mới có những câu thơ về Huế như: “Cầu cong như chiếc lược ngà/ Sông dài mái tóc cung nga buông hờ”; “Suốt giời không một điểm sao/ Suốt giời mực ở nơi nào loang ra”; “Thâm u một dải hoàng thành/ Đình suông con én không đành bay đi”; “Đêm tàn chẳng có chiêm bao/ Đêm tàn có mấy chòm sao cũng tàn/ Chén sầu đổ ướt tràng giang/ Canh gà bên nớ giằng sang bên này”; “Gió thu cứ mãi trêu ngươi/ Đôi thân áo mỏng tơi bời bay lên/ Dịu dàng đôi ngón tay tiên/ Giữ hờ mép áo làm duyên qua đường”…

Tiếp mạch lục bát hay về đất Thần Kinh, Bùi Giáng có câu được nhiều người nhắc nhớ: “Dạ thưa xứ Huế bây giờ/ Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương”. Sau đó, Nguyễn Duy, vẫn cứ là lục bát: “Tôi về xứ Huế mưa sa/ Em ơi Đồng Khánh đã là ngày xưa/ Tôi về xứ Huế chiều mưa/ Em ơi áo trắng bây giờ ở đâu”; “Chợ chiều Bến Ngự chưa tan/ Ai đi ngược dốc Phú Cam một mình”.

Có một bài thơ, không phải lục bát, rất hay về Huế. “Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. “Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ/ Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu/ Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng/ Mặt trời vàng và mắt em nâu”; “Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy/ Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền/ Nón rất Huế mà đời không phải thế/ Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng”; “Nhịp cầu cong và con đường thẳng/ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu/ Con sông dùng dằng con sông không chảy/ Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu”…

Người ta kể rằng trong một cuộc trò chuyện, trao đổi về thơ, trả lời câu hỏi “Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Huế Lâm Thị Mỹ Dạ nói: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ.

Cũng giống như nhạc phẩm “Diễm xưa” của Trịnh Công Sơn, đằng sau “Tạm biệt Huế” cũng có bóng một giai nhân. Bà tên là Minh Châu, một nữ nghệ sĩ nhiếp ảnh trẻ được Hội Văn nghệ Thừa Thiên Huế cử đi dẫn Thu Bồn và một số văn nghệ sĩ tham quan Huế một lần vào đầu những năm 80 xa xưa ấy. Buổi chiều dẫn lên đền thì tối khuya, khoảng hơn 11 giờ đêm Thu Bồn đến nhà gọi Minh Châu ra cửa để trao bản viết tay bài thơ này.

*

Huế thay đổi nhiều nhưng có lẽ có một thứ không thay đổi: Con người Huế. Thiện lành và tình nghĩa.

Chuyến đến Huế hồi tháng sáu vừa qua, tôi tìm và gặp mặt lại bốn đứa em ở Huế sau 35 năm đứt liên lạc. Khi tôi học ở thành phố Krasnodar ở miền nam nước Nga thì bốn em gái Huế này - Hường, Sao, Trinh, Hằng làm việc ở một liên hợp dệt ở đấy theo chương trình hợp tác lao động.

Sông Hương, nhìn từ cổng Chùa Thiên Mụ
Sông Hương, nhìn từ cổng Chùa Thiên Mụ

Thời điểm đó có tới khoảng ba nghìn cô gái Việt Nam làm việc trong hai tổ hợp dệt rất lớn tại đây. Ba anh em chung phòng gồm anh Lê Khắc Hùng, Bùi Quốc Trượng và tôi quen với một số người trong họ và thân với bốn em gái trên. Họ cùng ở một phòng trong ký túc xá của nhà máy. Các dịp nghỉ lễ, Tết, các em thường nấu nướng khá thịnh soạn mời anh em tôi vào chung vui. Tôi nhớ một cái Tết, các em không hề đụng đũa, ngồi nhìn chúng tôi ăn rồi ôm nhau khóc. Vì nhớ nhà!

Tôi về nước năm 1987, ba năm sau, 1990, bốn đứa cũng trở về. Tôi với anh Hùng có lên Nội Bài đón các em. Những năm sau đó đất nước rất khó khăn nên chúng tôi không giữ được liên lạc. Mãi gần đây, một người bạn Huế của tôi tình cờ biết một trong bốn đứa có quen tôi, chúng tôi mới có số điện thoại của nhau. Và dịp tôi đến Huế làm việc, chúng tôi gặp mặt.

Điều tuyệt vời là sau 35 năm bặt tin, hôm gặp lại, chúng tôi thấy thoải mái, thân thiết như thời còn son trẻ, chuyện nở không dứt như ngô rang. Mặc dù số phận mỗi đứa khác nhau, đứa mát mặt, đứa vất vả nhưng vẫn là những tình cảm vô tư như thuở mười chín, đôi mươi.

Lê Xuân Sơn

tienphong.vn Xem link nguồn

Có thể bạn quan tâm

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

null