Cha và con gái

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
Tối, từ sân bay Tân Sơn Nhất, tôi bắt taxi để về nhà ở Bình Thạnh, TPHCM. Anh tài xế tuổi hơn 30 đón lấy chiếc vali của tôi bằng một thái độ bình thản, dửng dưng, gương mặt không một chút cảm xúc.

Ban đầu, tôi cũng hơi khó chịu, sau lại nghĩ, chắc anh đã có một ngày làm việc không suôn sẻ gì nên thái độ không được thiện cảm mấy. Xe chạy được một đoạn, điện thoại anh gắn gần vô lăng xe reo lên. Anh bấm nghe. Tôi ngồi lặng im và nghe được đoạn thoại khá dài giữa anh với cô bé ước chừng 4, 5 tuổi. Giọng cô con gái cưng trong veo, vô tư hỏi cha đi làm có mệt không, chừng nào cha về, cha về cha nhớ mua cho con bánh nha, mẹ đi mua đồ chưa về, con ở nhà với ngoại, mẹ nói ngày mai mẹ nấu canh chua cá kho tộ cho ngoại, cha với con ăn…

Với cô con gái đang ở lứa tuổi thích quan sát, hay để ý, khoái trò chuyện, trao đổi để phát huy ngôn ngữ, người cha cứ liếc nhìn hình ảnh cô con gái xinh xắn trên điện thoại, trả lời từng câu hỏi nhẹ nhàng, ngọt ngào, tủm tỉm cười, nụ cười nhẹ mà ngập tràn yêu thương. Trò chuyện với con, gương mặt anh thư giãn, tươi hẳn. Anh hứa xong việc rồi sẽ về nhà liền, sẽ mua bánh con thích, con ở nhà ăn ngoan, ngủ ngoan nha…

Anh làm tôi nhớ cha tôi!

Nhớ lúc nhỏ, nhà neo người, hễ cha mẹ đi làm thì một là cha tha tôi vô cơ quan của cha, hai là tôi đầu quân theo chân mẹ. Ở tuổi vô tư, tôi thấy chỗ nào cũng vui như nhau, vì ở đâu cũng có các cô chú đồng nghiệp của cha mẹ yêu thương, trò chuyện, nựng nịu và hay cho bánh kẹo. Nhưng, tôi thích theo cha hơn, có lẽ vì cha là người đàn ông mạnh mẽ, cha cho tôi cảm giác yêu thương khác với mẹ, cha luôn nhẹ nhàng, yêu chiều cô con gái cưng.

Tôi thích nhất là cha đặt tôi ngồi trên vai cha, cho tôi thấy một thế giới khác, cao hơn, mênh mông và rộng lớn hơn. Trên “ngôi cao” ấy, tôi thấy mọi vật ở một góc nhìn khác, mới lạ, cuốn hút, phóng xa tầm mắt thơ trẻ khát khao khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài. Cha cũng bảo, cha sẽ luôn là đôi cánh cứng cỏi để nâng bước chân con bay nhảy an yên và hạnh phúc trên đường đời. Vậy đó, rồi từ nhỏ đến lớn, tới lúc trưởng thành, tôi yêu rồi đám cưới, sinh con, cha vẫn luôn ở kề bên “cô con gái nhỏ” để mỗi ngày tiếp tục làm người nâng đỡ bước chân, cho tôi sự bình an trong cuộc sống. Cha cũng đã trao luôn tôi “ngôi vị” quý giá nhất là tình yêu thương con gái trong trái tim cha đến cuối cuộc đời.

Nếu vừa qua không có dịch Covid-19 ập đến, tàn phá từng gia đình, náo loạn xã hội, gây bao tan thương, thì có lẽ, cha sẽ còn sống bên tôi nhiều năm nữa. Dẫu rằng, ngày cha ra đi, tuổi của cha đã bước qua con số 93. Chòm xóm, người thân, người quen hay an ủi tôi: “Ông cụ sống đến từng tuổi ấy là đã thọ lắm rồi!”, nhưng, nếu không có cơn bệnh dịch quái ác cướp cha đi, có lẽ, tôi vẫn còn được diễm phúc sống “đủ đầy” tình yêu thương bên cha nhiều năm sau nữa.

Tôi vẫn luôn nhớ cha, một người lính từng tham gia chiến tranh, ngoan cường trước kẻ thù xâm lược đất nước, một người lính thời bình gương mẫu, thanh liêm, chính trực, kiên định, một người cha luôn yêu thương vợ con, tỉ mỉ chăm sóc gia đình. Cha nấu ăn rất ngon. Ánh mắt và nụ cười của cha hiền lành. Cuộc sống của cha giản đơn, dung dị. Cha của tôi đó, người tôi luôn yêu kính bằng tất cả trái tim... Rồi ngày buồn thương ấy cũng ập đến, thân thể cha bất lực trước bạo bệnh. Trước khi chia xa, cha vẫn ráng mở mắt nhìn con gái, để thấy con bình an, để thấy con luôn bên cha… rồi cha xuôi tay!

Thời gian qua nhanh quá, mới đó đã gần 2 năm. Ngày giỗ của cha đang đến thật gần. Những ngày tháng này, đứa con gái bé nhỏ của cha lại càng nhớ nhung cha da diết hơn bao giờ hết!

Có thể bạn quan tâm

Về mái nhà xưa

Về mái nhà xưa

(GLO)- Nhiều lần trong giấc mơ, tôi thấy mình đang ở ngôi nhà xưa. Mọi thứ thật rõ ràng, cứ như không phải là mơ. Và rồi, nỗi nhớ lại trào dâng trong trái tim tôi, da diết, cồn cào.
Mưa phố

Mưa phố

(GLO)- Dẫu đã viết về mưa không biết bao nhiêu lần, vậy mà mỗi lần mùa mưa giăng ngang phố núi, tôi cũng cầm lòng chẳng đặng, để rồi ngón tay lại gõ vào bàn phím những ký tự mưa.
Dịu dàng hương mộc

Dịu dàng hương mộc

(GLO)- Trong muôn trùng cung bậc cảm xúc của con người, mỗi loài hoa mỗi vẻ. Hồng kiêu sa, lộng lẫy khiến lòng say mê, lan cao quý khí tiết khiến ta trọng vị, tường vi cánh mỏng gợi niềm thương. Mộc quế hoa, dịu dàng sắc, nhẹ nhàng hương lại khơi lên bao nỗi bâng khuâng khó tả.
Lời ru tao nôi

Lời ru tao nôi

Hẳn là trong ký ức mỗi người, ai cũng neo giữ trong khoảng xanh xa xưa sâu thẳm lòng mình những lời ru ngọt ngào êm ái, đó chính là mạch nguồn cảm xúc âm thầm nuôi nấng, dung dưỡng tâm hồn để từ đó hồn hậu trưởng thành.
Thương hoài chòi mòi

Thương hoài chòi mòi

(GLO)- Nếu ai đã từng dừng chân dưới tán lá xanh, thưởng thức vài ba quả chòi mòi chín mọng, chắc hẳn khó có thể quên cái vị chua thanh, dịu ngọt. Không chỉ là món quà của thiên nhiên, quả chòi mòi còn là ký ức tuổi thơ của bao người.
Mùi cỏ

Mùi cỏ

(GLO)- Nắng chiều xiên qua vạt thông, chiếu những tia nắng vàng xuống bãi cỏ xanh. Bãi cỏ vừa mới được xén dọn, mùi thơm lan trong gió, quyện vào bước chân người đi bộ. Mùi hương ấy, hình ảnh ấy chợt gợi lên trong tôi bao cảm xúc.
Trái bóng tuổi thơ

Trái bóng tuổi thơ

(GLO)- Không hiểu sao lũ con trai quê tôi đều mê trái bóng. Cũng lạ, cái thời đất nước khó khăn, truyền thông vắng bóng, lũ nhỏ đâu biết gì nhiều về môn “thể thao vua”, ấy vậy mà trái bóng tròn luôn có sức hấp dẫn kỳ lạ.
Chơi cùng chiếc bóng

Chơi cùng chiếc bóng

Lần nào lục kho ảnh cũ tôi cũng khựng lại trước hai tấm hình. Một cảm giác vừa thân thương vừa bùi ngùi xót xa. Đó là bức ảnh chụp con gái đầu của tôi đang chơi đùa với chiếc bóng của mình qua vệt nắng hắt từ ô cửa sổ phòng trọ.
Lời ngỏ cùng trăng

Lời ngỏ cùng trăng

(GLO)- Sau bao ngày nắng gắt, cơn mưa chiều buông xuống xóa tan mọi nóng bức, oi ả. Không khí trở nên trong lành, dịu mát như tiết thu. Phủ lên màn đêm tĩnh mịch, dìu dịu là ánh trăng bàng bạc, mong manh, loang vào đêm thẫm.
Bàn tay của bố

Bàn tay của bố

(GLO)- Mặc dù tôi không thích ca hát nhưng vẫn nhớ như in những câu trong bài “Bàn tay mẹ” (nhạc: Bùi Đình Thảo, thơ: Phạm Hữu Yên) mà cô giáo đã dạy: “Bàn tay mẹ bế chúng con/Bàn tay mẹ chăm chúng con”.

Ngày hội trường

Ngày hội trường

(GLO)- Đã 40 năm trôi qua kể từ ngày tôi chia tay mái trường thân yêu. Có rất nhiều thứ đã thay đổi nhưng tình yêu mà tôi dành cho bạn bè, thầy cô vẫn còn mãi. Để rồi hôm nay, nghe tiếng chuông điện thoại reo nhắc nhau về kế hoạch ngày hội trường, lòng tôi lại bồi hồi, xao xuyến, náo nức mong đợi.

Mưa trên mái lá

Mưa trên mái lá

Mấy trận mưa đầu mùa sấm chớp đì đùng, rồi đến những ngày mưa dầm mưa dề, tía má bắt đầu tính chuyện cấy hái. Nhà nông sống với ruộng vườn, mùa mưa bắt đầu đủ thứ công chuyện trong nhà, ngoài đồng, từ đám mạ non đến ngày lúa chín vàng đồng là bao nhiêu ngày đủ mưa đủ nắng, đủ công người chăm chút.
Ngôi nhà trên đồi cao

Ngôi nhà trên đồi cao

(GLO)- Ngày bé, tôi sống cùng bố trong một căn nhà gỗ nằm trên đồi cao ở gần khu rừng Đak Krong, huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai. Khi đó, bố tôi là nhân viên lâm nghiệp. Chỉ khi đến Tết, bố mới về với gia đình. Vì vậy, cứ vào dịp nghỉ hè là tôi lại được vào thăm bố và ở trong ngôi nhà đó cho hết mùa hè.