Ru ta dịu dàng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Hôm đi tập huấn chuyên môn, tôi gặp lại Mây, cô bạn chung phòng ký túc xá hồi đại học. Suốt buổi hàn huyên, Mây cứ đăm đăm nhìn tôi, đôi mắt nói nhiều hơn cả những lời tâm sự.

Chúng tôi vẫn có thói quen nhìn vào mắt nhau để hiểu những cảm xúc và suy nghĩ đôi khi thực hơn cả lời nói. “P. ạ, tóc P. rụng nhiều lắm rồi đó!”. Cuối cùng, Mây cũng thốt lên như vậy, dù ánh mắt bạn đã nói trước với tôi nỗi ái ngại xen lẫn chút lo âu pha niềm đồng cảm chân thành.

Giữa cuộc đời bận bịu này, nhiều mối quan hệ chỉ hờ hững, xã giao, việc có thể dành cho nhau sự quan tâm, nói với nhau những lời bình dị như: “Sao nay ốm vậy, da sạm đi rồi kìa, mắt thâm quầng rồi đó, lo ăn uống đi...” lại vô cùng ý nghĩa với tôi. Hình như đã lâu rồi, không ai nhắc tôi như vậy, dù ngày ngày tôi vẫn chứng kiến những sợi tóc trút sự sống trên tay mình.

Người ta thường không nhận ra giá trị của thứ mình đang có cho đến khi đánh mất hay khi ý thức được rằng nó đang dần xa khỏi tầm tay. Thuở sinh viên, tôi và Mây đều có mái tóc dài suôn mượt. Hai đứa từng thả tóc ngang lưng óng ả đi về trong khuôn viên trường, cùng nhau lang thang những chiều gió lộng, làn tóc rối tung bay bên biển chiều, nghe lồng ngực dào dạt nhịp đập tuổi 20. Ra trường, mỗi đứa mỗi nơi, đứa nào cũng bận rộn với cuộc sống riêng tư. Lâu lâu, chúng tôi mới gặp lại, ồn ào giữa đám đông rồi chia tay trong vội vã.

1-9509.jpg
Minh họa: HUYỀN TRANG

Năm tháng dần trôi, tôi không nhớ nổi lần đầu tiên mình cắt tóc ngắn là khi nào. Bao nhiêu vui buồn trong đời đi cùng những lần cắt, duỗi, uốn và rơi rụng. Bao nhiêu sợi tóc đã rơi trong ngần ấy tháng năm, làm sao đếm nổi! Chỉ biết, mỗi bận quét nhà hay gội đầu đều vơ một nhúm tóc. Cho đến một ngày, rẽ đường ngôi, thấy trống trải, dạt về bên nào cũng thấy lưa thưa.

Tôi đã buồn, bi quan và mệt mỏi xiết bao cho đến ngày đến thăm V. trong bệnh viện. V. là bạn cùng lớp đại học với tôi và Mây. Bạn có mái tóc dày bồng bềnh, lúc nào cũng buộc tóc cao chỏng như đuôi ngựa. Tóc V. nhiều đến nỗi mùa hè phải búi lên để bớt nóng. Không có trâm cài, V. thường dùng cây bút bi xuyên qua để giữ tóc. Vậy mà, suýt nữa tôi đã không nhận ra V. vì gương mặt xanh xao và mái đầu lởm chởm một lớp tóc non vừa mọc sau mấy lần hóa trị.

Điều V. lo lắng trong những ngày tháng cuối đời là ai sẽ buộc tóc cho con gái nhỏ của cô mỗi ngày, ai sẽ chăm bẵm yêu thương nó suốt quãng đời còn lại? Những lo âu đó giày vò bạn hơn cả những cơn đau kinh hoàng về thể xác. Rồi V. cũng theo mây gió về trời, buông bỏ những đớn đau, để lại đứa con nhỏ ngây thơ cho người chồng trẻ.

Tôi nhớ đến bà tôi. Làn tóc đen, dày và dài luôn được bà vấn gọn trong dải khăn nhung nền nã. Tôi đã quen với vẻ đẹp mộc mạc và gần gũi ấy, quen với hình ảnh bà ngồi bỏm bẻm nhai trầu, thỉnh thoảng đưa tay vuốt nước trầu quanh mép, mủm mỉm cười khi thấy chúng tôi nô đùa trong khoảng sân nhỏ.

Rồi đến một ngày, bà không còn soi gương chải tóc nữa, cũng không nhận ra các con, các cháu, những người từng là tất cả tình yêu của đời bà. Mái tóc từng vấn mấy vòng khăn nhung nay vót lại thành một nhúm, trắng như cước, nhẹ bẫng trên tay tôi. Năm tháng đời người thoắt hóa hư vô trong cái nhìn ngơ ngác, vô định của bà…

Đã có bao chiều, tôi ngồi nghe “Ru ta ngậm ngùi” của Trịnh, nghe nhớ tiếc xót xa trào dâng trong lòng vì thấm thía những mất mát không lời mà tóc đã mang đi. Theo thời gian, tôi nhận ra những buồn tiếc của mình quá ư vặt vãnh, nhỏ nhoi so với nỗi đau của V, nhận ra sự chảy trôi tàn nhẫn lạnh lùng của thời gian khi nhớ lại mái tóc bạc phơ và ánh nhìn vô định của bà. Tôi hiểu, có những điều thuộc về quy luật của cuộc sống mà con người dù muốn cũng không thể cưỡng lại được.

Thấm thía không phải để buồn tiếc hay khổ đau mà để trân quý, chắt chiu từng tháng ngày hữu hạn trên đời. Ngay bản thân sự sống đã không là vĩnh viễn thì sự đứt rời, lìa gãy của tóc, kể cả những mối quan hệ tưởng bền chặt dài lâu, chúng ta níu kéo được chăng? Không có gì là bất biến, là mãi mãi trên đời. Vậy nên, chỉ riêng được sống, được cảm nhận ý nghĩa sự sống từng ngày đã là may mắn và hạnh phúc, với không chỉ riêng tôi.

Có thể bạn quan tâm

Ký ức làng...

Ký ức làng...

(GLO)- Con người ta đôi khi thật lạ, lúc ở phố thị thì nhớ buôn làng, nơi đất mới lại thương hoài quê cũ. Vậy nên, làng quê luôn là miền ký ức không quên của mỗi người. Theo thời gian, ký ức ấy được đắp bồi, nhen lên thành ngọn lửa, sưởi ấm tâm hồn và khơi gợi tình yêu quê hương, nguồn cội.

Đi giữa vòm xanh

Đi giữa vòm xanh

(GLO)- Tôi chia xa phố núi thương yêu với dặm dài những nỗi nhớ, dặm dài những trảng xanh. Trong ký ức chưa xa, phố điệp trùng thông kim, ban trắng, bằng lăng tím, muồng vàng… cho tôi ngợp ngời nhung nhớ những thênh thang phóng khoáng mà hiền hòa của đất trời quê hương.

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Khi cơn mưa bất chợt lướt ngang thành phố, người chủ tiệm sách cũ vội vàng xoay trục kéo dài mái hiên, tránh để nước tạt vào những chồng sách đã ngả vàng. Tuy có vẻ cũ kỹ, nhưng những quyển sách ấy lại là niềm đam mê của nhiều thế hệ, trong đó có các bạn trẻ.

Vườn thương chở những ước mơ

Vườn thương chở những ước mơ

(GLO)- Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mẹ thương con theo cách riêng của mẹ. Ảnh minh họa: Internet

Tấm lòng của mẹ...

(GLO)- Mẹ tính nóng như lửa, quyết đoán trong công việc cũng như trong cuộc sống, luôn nghiêm khắc với con cái. Con thừa hưởng cái nóng tính cộng với sự ngang bướng của mẹ không sót chút nào...

Ảnh minh họa: Nguyễn Linh Vinh Quốc

Dưới bóng muồng vàng

(GLO)- Sớm mai, khi hơi sương ủ lạnh trên tàng cây muồng vàng trước nhà, chiếc điện thoại chợt nhấp nháy báo có tin nhắn. Là của người bạn cũ, một người con xóm Mới: “Bạn ổn không?”. Đưa mắt nhìn ra hồ nước nép mình dưới hàng cây muồng vàng bao đời ấp ôm xóm nhỏ, lòng tôi chợt rưng rưng.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Mùa dã quỳ xanh lá

Mùa dã quỳ xanh lá

(GLO)- Những ngày này, dạo quanh các cung đường từ xã Đak Đoa về phường Pleiku, từ xã Bàu Cạn đi xã Ia Dom, thi thoảng, tôi gặp những vạt dã quỳ mướt xanh vươn mình đón gió. Lại thấy, mùa dã quỳ xanh lá ngân hoài một vẻ đẹp riêng.

Gánh cá của mẹ

Gánh cá của mẹ

(GLO)- Sáng sớm, khi chú gà trống choai cất tiếng gáy đầu tiên hòa vào tiếng thuyền chài khua nước ngoài sông, mẹ đã thức dậy. Bên ánh lửa bập bùng từ bếp củi, mẹ lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày ra chợ. Hôm nay, mẹ lại gánh cá ra chợ huyện.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

null