Tết tàn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Người về cố hương muộn trong một buổi sáng mưa phùn. Thứ mưa không thành giọt mà chỉ lửng lơ trong không khí, đủ để làm áo ướt lúc nào không hay. Đúng hôm tết vừa hết.

Nhìn màn mưa xám phủ lên thành phố, người nhận ra mình không chỉ về muộn một mùa lễ - tết. Mà về muộn một nhịp tinh thần.

Bước ra khỏi khoang máy bay, người lập tức nhận cảm được cái không khí ẩm nồm quen thuộc ấy. Khoang mũi bắt đầu sụt sịt, cổ họng ngứa râm ran. Một sự khó chịu rất thân thuộc. Thân thể mệt nhoài nhưng đã nhận ra nơi chốn trước cả ý nghĩ.

Không còn đào, không còn mai. Những cành hoa bị đặt gọn bên vỉa hè, cánh dập xuống nền gạch ướt. Đèn lồng trước vài nhà vẫn còn treo nhưng không ai buồn bật. Trên bàn thờ, đĩa quả đã bắt đầu thâm vỏ. Bánh chưng rán nay đã là bữa thứ ba. Bao lì xì nằm rải rác trên mặt bàn phòng khách, mở ra rồi quên cất. Nhà nhà đã thu dọn xong phần lễ của mình.

Người về trong khoảnh khắc tết tàn.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Đó là một cảm giác lạ khi trở về nhà để thấy mình đến sau một điều gì đó quan trọng. Không phải lỡ chuyến bay. Không phải lỡ một cuộc hẹn. Mà là lỡ một khoảnh khắc chung nhất. Lỡ lúc mọi người cùng chậm lại, cùng chờ đợi năm mới thực sự mở ra trước mắt.

Trên đường về, người ghé lại một quán quen cũ, gọi một ấm trà xưa. Vẫn là thứ trà ấy. Thanh vị không đổi. Nhưng phải đến khi ngồi giữa hơi ẩm của buổi sáng ấy, người mới hiểu vì sao những ngày ở nơi xa, uống thế nào cũng không thấy ngon cho nổi.

Trà không chỉ là lá và nước. Mà còn là khí trời, là lớp bụi mỏng trên bậc cửa, là tiếng xe lướt qua ngoài ngõ. Mà phải ở trong nhịp thở của đất này thì mới thành một cuộc gặp gỡ trọn vẹn.

Có những thứ chỉ hoàn nguyên khi đặt đúng chỗ của nó.

Những ngày sau tết, thành phố không ồn ào. Giống một người vừa thay ra bộ quần áo đẹp và quay lại bộ đồ thường ngày. Hàng quán mở cửa. Điện thoại đổ chuông. Những cuộc hẹn đầu năm được đặt lịch. Người ta bắt đầu nói về kế hoạch, về chỉ tiêu, về những con số phải đạt.

Cuối năm nào người ta chẳng ngồi lại để bàn về thế giới. Nào là chuyện ở rừng rậm Nam Mỹ, ở sa mạc Trung Đông, ở hòn đảo xanh quanh năm băng giá. Hay ở cái nơi vẫn được gọi là trung tâm của thế giới, nhưng chỉ cần bước ra đường, phút giây nào cũng có thể vướng vào một viên đạn lạc.

Những câu chuyện ấy thường đầy bất an, đầy biến động, đầy những dự báo không mấy dễ chịu.

Và rồi tết đến, như một cách để tạm gấp lại tất cả. Không phải vì thế giới đã yên, vì thế giới này sẽ chẳng bao giờ yên cả. Mà vì người ta cần một khoảng lặng để tự điều chỉnh lại mình, trước khi bước tiếp vào lại những mạch sống như cũ.

Tết, suy cho cùng, chỉ là một đoạn ngắt ngắn trong một bản văn rất dài mang tên dòng đời.

Nhưng đoạn ngắt ấy không hề vô nghĩa. Nó cho phép người ta tin rằng mình có thể làm lại. Rằng những vấp váp của năm cũ có thể được đặt xuống.

Ở nơi xa xứ, người quen với nhịp làm việc không có mùa. Không có giao thừa. Thời gian chạy thẳng. Trở về đúng khi tết đã qua khiến người nhìn rõ hơn sự khác biệt ấy. Ở quê nhà, dù chỉ vài ngày, người ta tự cho phép bớt phải gồng mình. Cho phép nói với nhau những điều tử tế hơn và thật hơn. Rồi sau đó, ai cũng siết dây giày và bước tiếp.

Tết tàn, vì thế không chỉ là chuyện hoa héo hay đèn tắt. Đó là khoảnh khắc chuyển pha giữa lời chúc và hành động. Nếu tết là lời hứa, thì sau tết là một năm kiểm tra cho lời hứa đó được thực hiện thế nào.

Có một chút tiếc khi về muộn. Không ngồi bên mâm cơm đầu năm. Không nghe tiếng nâng chén. Không chạm được vào cái cảm giác sum họp trọn vẹn. Nhưng chính sự muộn ấy lại cho một khoảng lùi. Đứng ngoài không khí tết, người nhìn nó rõ hơn.

Người đi qua những con phố quen. Không khí đã trở lại bình thường. Bình thường đến mức gần như lạnh lùng. Ánh mắt người ta khác hẳn mấy ngày mùng một, mùng hai. Không còn thư thả. Thay vào đó là sự chuẩn bị. Thành phố như một cỗ máy vừa được tra dầu và nay quay lại guồng cũ.

Tết không chỉ là lễ hội. Nó là cách xã hội tự tái tạo niềm tin sau một năm nhiều biến động. Điểm tựa ấy không kéo dài lâu. Nó chỉ đủ để người ta nhớ rằng mình vẫn còn muốn tin vào ngày mai. Và khi tết tàn, điểm tựa được rút đi. Không phải để lấy mất hy vọng, mà để buộc người ta tự đứng lên và đi tiếp.

Mưa phùn vẫn rơi. Người kéo hành trang qua những vệt nước mỏng trên vỉa hè. Thành phố không còn lễ hội, nhưng nó có một sức bền lặng lẽ. Không nói nhiều. Chỉ lầm lũi hành động.

Người hiểu rằng tết chỉ là một khoảng thở. Khoảng thở ấy đã qua. Phía trước là những ngày bình thường. Bình thường đến mức khắc nghiệt. Nhưng chính trong cái bình thường ấy, mọi ước nguyện mới có cơ hội thành hình.

Ngày về lại. Để người biết rằng..

Dù tết tàn.

Nhưng một năm mới vừa chớm nở.

Theo Sơ Nguyên (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Khi cơn mưa bất chợt lướt ngang thành phố, người chủ tiệm sách cũ vội vàng xoay trục kéo dài mái hiên, tránh để nước tạt vào những chồng sách đã ngả vàng. Tuy có vẻ cũ kỹ, nhưng những quyển sách ấy lại là niềm đam mê của nhiều thế hệ, trong đó có các bạn trẻ.

Vườn thương chở những ước mơ

Vườn thương chở những ước mơ

(GLO)- Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mùa dã quỳ về

Mùa dã quỳ về

(GLO)- Cuối tháng 10, trời cao nguyên biếc trong, thấp thoáng chùm mây trắng dạo chơi cùng nắng vàng. Vạt cỏ đuôi chồn bên lối xuống rẫy cà phê đã cao ngút mắt, nương mình theo gió. Nhìn vạt dã quỳ thắm xanh màu lá, lòng tôi thấp thỏm mong ngóng sắc vàng mùa hoa.

Tranh của họa sĩ Trịnh Tuân.

Khởi nguồn của yêu thương…

(GLO)- Cứ vào tháng 10, bên thềm ngày 20, không khí từ trong nhà ra ngoài ngõ, từ công sở, trung tâm thương mại, trường đại học đến các điểm công cộng dường như nhộn nhịp hơn mọi ngày. Những chàng trai ghé tiệm hoa chọn những bông hoa hồng tươi thắm.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Tím chiều thương nhớ

Tím chiều thương nhớ

(GLO)- Những bông hoa chiều tím mỏng manh luôn đem cho tôi sự an ủi dịu dàng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bao nhiêu lần ngồi trong chiều cùng sắc hoa là bấy nhiêu thương nhớ ùa về, đánh thức một vùng ký ức.

Thương hoài mùa nhãn

Thương hoài mùa nhãn

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

null