Gánh cá của mẹ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Sáng sớm, khi chú gà trống choai cất tiếng gáy đầu tiên hòa vào tiếng thuyền chài khua nước ngoài sông, mẹ đã thức dậy. Bên ánh lửa bập bùng từ bếp củi, mẹ lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày ra chợ. Hôm nay, mẹ lại gánh cá ra chợ huyện.

Gánh cá của mẹ không chỉ là những con cá tươi rói vừa vớt lên từ lồng nuôi hay mới bắt dưới sông mà còn là cả những vất vả, nhọc nhằn. Đôi quang gánh đã mòn dấu thời gian. Chiếc đòn gánh ấy đã đỡ trên mình bao nỗi lo toan, bao ước mơ của mẹ về một cuộc sống đủ đầy hơn cho con cái.

1372019huyen11350.jpg
Minh họa: BẢO TRÂM

Mẹ tôi không học cao, cũng không quen với những con chữ hay phép toán. Nhưng mẹ biết cách tính toán từng đồng tiền lẻ, biết cách chăm lo cho đàn con bằng cả tấm lòng yêu thương vô bờ. Những buổi sáng se lạnh, mẹ quảy gánh trên vai, rảo bước từ làng ra đến chợ huyện. Đôi chân mẹ quen thuộc từng đoạn gồ ghề, từng hòn đá nhấp nhô bên lề đường. Mỗi bước chân ấy là một bước nhọc nhằn, nhưng cũng là một bước thương yêu.

Chợ huyện đông đúc và ồn ào. Giữa dòng người ấy, mẹ lặng lẽ ngồi bên chiếc thúng cá, đôi mắt trầm ngâm quan sát từng ánh nhìn của khách qua đường. Mẹ chọn những con cá ngon nhất, được rửa sạch, xếp ngay ngắn trên lớp lá chuối xanh. Những con cá mang theo hương vị của sông nước quê nhà. Việc bán cá không phải lúc nào cũng thuận lợi.

Có hôm chợ đông, cá bán nhanh, mẹ về sớm với chiếc thúng nhẹ tênh. Nhưng có hôm, mẹ ngồi đến trưa, nét mặt lộ vẻ âu lo. Những con cá chưa bán hết sẽ được mẹ mang về, kho mặn để dành ăn dần. Dù vất vả là vậy, nhưng mẹ chưa bao giờ than phiền. Mẹ bảo: “Chỉ cần con cái có cái ăn cái mặc, mẹ vất vả mấy cũng không sao”.

Tôi nhớ những buổi chiều, khi mặt trời khuất sau lũy tre làng, mẹ trở về nhà với chiếc thúng cạn. Đôi tay mẹ thoảng mùi tanh của cá nhưng gương mặt vẫn tươi tắn nụ cười. Mỗi lần mẹ mở chiếc túi vải cũ, lấy ra những đồng tiền lẻ được gấp gọn gàng, tôi thấy trong đó không chỉ là tiền, mà còn là cả giọt mồ hôi, là tình yêu thương vô điều kiện của mẹ dành cho con cái.

Tôi lớn khôn, rời làng ra phố để theo đuổi con chữ. Ngày tôi khăn gói lên thành phố, mẹ dúi vào tay tôi một xấp tiền lẻ, số tiền mẹ dành dụm từ những buổi chợ sớm. Bàn tay mẹ thô ráp, những ngón tay gầy guộc nắm chặt lấy tay tôi, như muốn truyền hết yêu thương, như muốn giữ tôi lại bên mẹ thêm chút nữa. Tôi không dám khóc, nhưng lòng chợt nhói đau. Tôi biết, đằng sau số tiền ấy là bao ngày mẹ dầm mưa dãi nắng, là những gánh nặng oằn trên đôi vai gầy.

Những năm tháng xa quê, mỗi lần về thăm nhà, tôi vẫn thấy mẹ quảy gánh ra chợ. Mẹ già đi, lưng còng hơn, nhưng đôi mắt mẹ vẫn sáng, nụ cười vẫn hiền như thuở nào. Tôi nói với mẹ: “Mẹ nghỉ đi, để con lo”, nhưng mẹ chỉ cười rồi bảo: “Mẹ quen rồi con ạ. Không làm, mẹ lại thấy nhớ”.

Theo thời gian, gánh cá đã là một phần cuộc đời của mẹ. Gánh cá ấy đã nuôi tôi khôn lớn, đã dạy tôi biết quý trọng lao động, biết yêu thương và trân trọng những hy sinh thầm lặng. Dù mai này tôi có đi xa đến đâu, nhưng nơi quê nhà, mẹ vẫn ở đó, với đôi quang gánh thân thuộc, với tình yêu thương không gì đong đếm được dành cho các con.

Có thể bạn quan tâm

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

Dòng sông An Lão. Ảnh: internet

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Có lẽ ai cũng có một miền ký ức để thương, để nhớ, để mỗi khi mỏi mệt giữa cuộc đời xô bồ lại mong được trở về. Với tôi, miền ký ức ấy nằm dọc theo dòng sông An Lão, đoạn chảy qua thôn Hội Long-một làng quê nhỏ thuộc huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định.

Mật ngọt trước hiên nhà

Mật ngọt trước hiên nhà

(GLO)- Trước hiên nhà tôi bỗng xuất hiện một tổ ong mật. Đàn ong bay lượn trong nắng mai, những đôi cánh mỏng manh khẽ rung lên, hòa cùng làn gió nhẹ, tạo nên bản nhạc du dương. Tôi lặng lẽ dõi theo, chợt cảm thấy lòng mình cũng rung lên theo nhịp điệu ấy, một sự đồng điệu vô hình.

Mùa hè tuổi thơ

Mùa hè tuổi thơ

(GLO)- Thế là mùa hè đã về. Tia nắng thắp đỏ chùm phượng vĩ trải dài trên những lối phố. Tôi đi miên man trong nắng vàng, hòa cùng bản giao hưởng tiếng ve giữa trưa oi bức. Ký ức những ngày hè của tuổi thơ bỗng ùa về, lay động hồn tôi.

Một thời hương mía…

Một thời hương mía…

(GLO)-Từ con ngõ quen thuộc, tôi hướng mắt ra cánh đồng, thu vào bạt ngàn màu xanh của mía, bắp, đậu, khoai lang... Mỗi mùa một sắc điệu, trù phú và no đủ. Nếu ai đó từng gắn bó với mảnh đất này như tôi sẽ nghe tim mình thổn thức, thấy lòng xốn xang khi bao ký ức luyến thương thầm gọi, tìm về.

Chạm vào sách

Chạm vào sách

(GLO)- Tôi có thói quen đọc sách từ hồi còn nhỏ. Cứ đi đâu, làm gì thấy thuận tiện là tôi mang sách theo cùng. Trên chuyến tàu Bắc-Nam hay trên chuyến xe đường dài, trong ba lô của tôi luôn có một vài cuốn sách mới mua hay đọc nửa chừng.

Vườn xưa mùa trái rụng

Vườn xưa mùa trái rụng

(GLO)- Tôi từng nghe âm thanh ấy khi ngồi dưới một tán cây xoài sẻ sau vườn, nơi má tôi phơi áo, con mèo nằm duỗi mình trên bậu cửa và tuổi thơ tôi trôi qua như một dòng nước mát lành.

Ngoái nhìn thương nhớ

Ngoái nhìn thương nhớ

Mỗi lần ngang qua góc phố nhỏ ấy, mình đều sẽ sàng ngoái đầu nhìn lại ngôi nhà ba tầng cũ kĩ và hàng cây bằng lăng đang đến mùa trổ hoa vun tán tròn no đủ mãi khiến cho bao người ngẩn ngơ theo sắc màu tim tím đến lạc lối về.

Kỷ niệm khó quên

Kỷ niệm khó quên

(GLO)- Cũng đã nhiều lần, tôi được tham dự những buổi giao lưu giữa tác giả với bạn đọc qua các chương trình nghe nói chuyện thơ, đêm thơ-nhạc, buổi ra mắt tác phẩm mới, giới thiệu tác giả-tác phẩm do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh tổ chức.

Những mùa sen

Những mùa sen

(GLO)- Tôi có một thời thơ ấu sống bên đầm sen Đồng Tháp Mười. Những buổi chiều mùa hạ, các anh chị chèo chiếc xuồng nhỏ đưa tôi ra một đầm nước mênh mông với ngập tràn màu sen hồng chấp chới, ngan ngát hương thơm.

Lưu bút học trò

Lưu bút học trò

(GLO)-Tháng 5, nắng bắt đầu rót mật lên từng kẽ lá. Màu nắng ấm nồng như lời thì thầm của thời gian, nhắc nhở chúng tôi rằng, ngày chia tay thầy cô, bè bạn đang đến thật gần. Trong lòng mỗi chúng tôi, dường như có một khoảng trống dần mở ra, khoảng trống của bao điều chưa kịp nói, chưa kịp làm.

Rau dại quê nhà

Rau dại quê nhà

(GLO)- Mùa nào thức nấy, vùng nào rau ấy, không chỉ những bữa cơm trên rẫy, dưới đồng mà dường như bữa cơm nào của tuổi thơ chúng tôi cũng không thiếu mớ rau dại.

Năm tháng học trò

Năm tháng học trò

(GLO)- Mỗi độ hè về, khi những tia nắng tràn ngập trên sân trường cũng là lúc những chùm phượng vĩ bắt đầu cháy đỏ một góc trời. Phượng không chỉ là loài hoa báo hiệu mùa hè mà còn là biểu tượng bất diệt của tuổi học trò-cái tuổi ngây thơ, vụng dại nhưng đầy ắp yêu thương và khát vọng.

khúc mưa, cơn mưa, chìm vào cơn mưa, Gia Lai, Báo Gia Lai

Khúc mưa

(GLO)- Bất ngờ chìm vào cơn mưa ngờm ngợp giữa phố chiều tấp nập người xe, tôi vội vã tìm một nơi trú tạm chờ mưa tạnh. Kiểu mưa đầu mùa thế này, vội đến rồi cũng sẽ tan đi nhanh.

Bánh tráng Bình Định

Bánh tráng Bình Định

(GLO)- Bánh tráng có thể tìm thấy ở bất cứ nơi đâu trên cả nước, cả trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Thế nhưng chẳng hiểu sao, tôi cứ nghĩ và nhớ về món bánh tráng Bình Định. Có lẽ là bởi không ở nơi đâu bánh tráng lại đa dạng và có thể ăn vào mọi dịp như “xứ nẫu”.

null