Sách hay: Âm thanh từ cuộc chiến không tiếng súng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Một tác phẩm viết về chiến tranh như thế này, kể ra cũng lạ. Khéo khen cho nhà văn Đới Xuân Việt đã tìm ra cho mình một góc nhìn khác.

Trên cả mọi tình tiết, điều đọng lại cho người đọc là tình yêu thương của người lính trong khói lửa chiến tranh và những âm thanh tươi đẹp về tình người, tình đời vẫn vang vọng…

Lâu nay đã có nhiều tác phẩm viết về chiến tranh - chủ đề làm nên diện mạo nhiều thế hệ nhà văn hiện đại, không thể tách rời dòng chảy xuyên suốt của một nền văn học đồng hành cùng cuộc kháng chiến giữ nước. Sở dĩ nói như thế còn là do bản thân nhà văn đó cũng là người lính trực tiếp ra trận. Với tư cách người viết, đó chính là chất liệu quý báu để làm nên những trang sách lay động lòng người. Một khi viết về chiến tranh còn tùy vào thế đứng, góc nhìn mà mỗi người có cách thể hiện khác nhau. Có thể hy sinh, chết chóc, chiến công, bại trận, gian khổ, máu lửa… với mọi sắc màu, mọi thanh âm: Khi thất thế tên rơi đạn lạc/Bãi sa trường thịt nát máu rơi/Bơ vơ góc bể chân trời/Nắm xương vô chủ biết vùi nơi nao?... Buổi chiến trận mạng người như rác/Phận đã đành đạn lạc tên rơi. Lập lòe ngọn lửa ma trơi/Tiếng oan văng vẳng tối trời càng thương.

Bìa tiểu thuyết Lạc lối đến thiên đường
Bìa tiểu thuyết Lạc lối đến thiên đường

Văn chiêu hồn của thi hào Nguyễn Du từng câu như khắc như họa, như tiếng khóc tiếng nấc đã phần nào cho thế hệ sau cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh. Khi nhìn thấy bộ mặt kinh dị của tử thần, con người ta càng yêu quý tháng ngày được sống trong hòa bình. Chúng tôi nghĩ thêm một tác phẩm viết về chiến tranh sẽ là điều bạn đọc không thờ ơ, bởi lẽ người trẻ hiện nay dù hướng về phía trước nhưng bản thân họ cũng muốn tìm về quá khứ, để thấy rằng lịch sử là một tiếp nối, không đứt đoạn, nếu không "ôn cố" làm sao "tri tân"?

Tiểu thuyết Lạc lối đến thiên đường (NXB Tổng hợp TP.HCM, 2025) của nhà văn Đới Xuân Việt cũng nằm trong mạch cảm hứng này. Tuy nhiên, anh đã chọn cách viết khác. Chiến tranh trong tiểu thuyết này được thể hiện ở một góc độ khác. Nếu bạn đọc mong muốn tìm thấy những khắc họa về cuộc chiến đấu khốc liệt, nào tàu bay tàu bò, nào xung phong ra trận… thì có lẽ đây không phải là tác phẩm phù hợp. Còn nếu bạn đọc mong muốn đọc về tình người, tình đồng đội thì sẽ bị cuốn hút ngay từ những trang đầu tiên.

Ơ hay, để được như vậy thì nhà văn Đới Xuân Việt phải xây dựng tình huống ly kỳ, hấp dẫn?

Đúng là thế. Mà, cũng không là thế.

Rằng, vào mùa hè năm 1972 ở Quảng Trị, trên bầu trời xuất hiện chiếc máy bay B-52: "Phương xoay trở định chui vào hầm thì ngay lúc ấy một quả bom như một cái chấm đen to dần đang nhắm hầm của Phương lao đến. Phương lạnh người, tê cứng, chân tay bủn rủn, không còn sức lực để phản ứng. Anh ngồi chết lặng trước cửa hầm. Một làn gió ào tới, xô anh ngã ra cùng lúc quả bom lao xuống trước cửa hầm, đội cái hầm của anh lên cao. Áp lực không khí ép ngực Phương khiến anh ngột ngạt. Căn hầm rung lên rồi đổ ụp xuống, đè lên người Phương. Quả bom không nổ nhưng đất đá, bụi cuốn lên từng đám xộc vào mũi, vào họng Phương. Phương nghẹt thở, ngất đi...".

Câu chuyện bắt đầu mở ra để rồi bạn đọc sẽ bị cuốn theo. Có thể đọc liền một mạch. Ta ngạc nhiên sau khi tỉnh dậy, Phương không còn là Phương nữa, không, vẫn là Phương nhưng anh sống trong tâm trạng như mê như tỉnh, dù vẫn tồn tại trên trần gian nhưng lại nghĩ mình đã thuộc về cõi âm.

Thức tỉnh "ca" này như thế nào?

Cần phải nói ngay Đới Xuân Việt vốn là biên kịch, đã được giải thưởng của Hội Điện ảnh VN, đã có những bộ phim do anh viết kịch bản, làm đạo diễn lôi cuốn khán giả đến chật rạp. Với thế mạnh, sở trường vốn có, anh đã áp dụng trong Lạc lối đến thiên đường. Có phần nối tiếp nhau mạch lạc, cứ thế, anh khéo léo đưa bạn đi theo cảm hứng của tác phẩm.

Về trường hợp nhân vật Phương, với sự nhạy cảm của nhà văn, Đới Xuân Việt khôn khéo tìm cách tháo gỡ không chỉ hợp tình mà còn hợp lý nữa. Hợp tình ở đây là tình đồng đội bao giờ cũng quan tâm, lo lắng cho nhau. Hợp lý là ở chỗ…, mà thôi, các bạn cứ tiếp tục đọc sẽ thấy cách mà nhà văn giải quyết "nút thắt". Cách giải quyết này liệu có hợp lý? Âu cũng là một suy nghĩ có tính gợi mở khi bạn đọc đến với tiểu thuyết Lạc lối đến thiên đường.

Một tác phẩm viết về chiến tranh như thế này, kể ra cũng lạ. Khéo khen cho nhà văn Đới Xuân Việt đã tìm ra cho mình một góc nhìn khác. Trên cả mọi tình tiết, điều đọng lại cho người đọc là tình yêu thương của người lính trong khói lửa chiến tranh. Gam màu tươi sáng này, vào thời điểm mà cuộc sống có nhiều thay đổi về quan hệ con người với nhau thì càng có ý nghĩa. Chúng ta có dịp quay về quá khứ cũng là một cách tự nhủ cho chính mình trong hiện tại. Dù thể hiện về một cuộc chiến không tiếng súng nhưng gấp lại trang sách, ta vẫn còn nghe biết bao âm thanh tươi đẹp vang vọng từ tình người, tình đồng đội.

Lê Công Sơn - Lê Minh Quốc

thanhnien.vn Xem link nguồn

Có thể bạn quan tâm

Đi giữa vòm xanh

Đi giữa vòm xanh

(GLO)- Tôi chia xa phố núi thương yêu với dặm dài những nỗi nhớ, dặm dài những trảng xanh. Trong ký ức chưa xa, phố điệp trùng thông kim, ban trắng, bằng lăng tím, muồng vàng… cho tôi ngợp ngời nhung nhớ những thênh thang phóng khoáng mà hiền hòa của đất trời quê hương.

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Khi cơn mưa bất chợt lướt ngang thành phố, người chủ tiệm sách cũ vội vàng xoay trục kéo dài mái hiên, tránh để nước tạt vào những chồng sách đã ngả vàng. Tuy có vẻ cũ kỹ, nhưng những quyển sách ấy lại là niềm đam mê của nhiều thế hệ, trong đó có các bạn trẻ.

Vườn thương chở những ước mơ

Vườn thương chở những ước mơ

(GLO)- Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mùa dã quỳ về

Mùa dã quỳ về

(GLO)- Cuối tháng 10, trời cao nguyên biếc trong, thấp thoáng chùm mây trắng dạo chơi cùng nắng vàng. Vạt cỏ đuôi chồn bên lối xuống rẫy cà phê đã cao ngút mắt, nương mình theo gió. Nhìn vạt dã quỳ thắm xanh màu lá, lòng tôi thấp thỏm mong ngóng sắc vàng mùa hoa.

Ảnh minh họa: Nguyễn Linh Vinh Quốc

Dưới bóng muồng vàng

(GLO)- Sớm mai, khi hơi sương ủ lạnh trên tàng cây muồng vàng trước nhà, chiếc điện thoại chợt nhấp nháy báo có tin nhắn. Là của người bạn cũ, một người con xóm Mới: “Bạn ổn không?”. Đưa mắt nhìn ra hồ nước nép mình dưới hàng cây muồng vàng bao đời ấp ôm xóm nhỏ, lòng tôi chợt rưng rưng.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Tím chiều thương nhớ

Tím chiều thương nhớ

(GLO)- Những bông hoa chiều tím mỏng manh luôn đem cho tôi sự an ủi dịu dàng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bao nhiêu lần ngồi trong chiều cùng sắc hoa là bấy nhiêu thương nhớ ùa về, đánh thức một vùng ký ức.

Thương hoài mùa nhãn

Thương hoài mùa nhãn

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

null