Ngoái nhìn thương nhớ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Mỗi lần ngang qua góc phố nhỏ ấy, mình đều sẽ sàng ngoái đầu nhìn lại ngôi nhà ba tầng cũ kĩ và hàng cây bằng lăng đang đến mùa trổ hoa vun tán tròn no đủ mãi khiến cho bao người ngẩn ngơ theo sắc màu tim tím đến lạc lối về.

ngoai-nhindd.jpg
Ảnh minh họa

Lần nào cũng vậy, mình đều ngoái đầu nhìn thật lâu, thật lâu như để thu gọn vào tầm mắt tất cả những thương yêu, những ân nghĩa đã gói ghém trong cả chặng đường dài. Cũng chẳng biết vì lẽ gì mà lần nào cái ngoái đầu vô thức ấy đều khiến trái tim như đập nhanh hơn một nhịp. Những bâng khuâng. Những man mác. Những cảm xúc không cung bậc, không hình hài, không rõ nét. Tất cả khiến cho mình như thương, như nhớ, như một nỗi buồn không gọi thành tên, như một chút vui hanh hao niềm hạnh ngộ.

Có lẽ vì thói quen vẫn luôn là điều khó bỏ, mình tự nhủ. Mà thói quen, nói thì nghe đơn giản vậy thôi, nhưng thói quen ấy lại được khắc ghi, lại được vun đắp bằng bao cảm xúc, bằng bao nhung nhớ. Nơi góc phố nhỏ ấy, nơi ngôi nhà ba tầng cũ kĩ, mái nhà trầm mặc phôi pha theo năm tháng, tường nhà lấm tấm những rong rêu ấy như đang thầm thì kể cho mình những câu chuyện đậm sâu bao ân tình, nghĩa cử. Nơi ấy, nâng niu bước chân khờ khạo, ngây ngô của mình từ những ngày chập chững bước vào đời. Nơi ấy, là chốn đi - về mỗi ngày của mình đã hơn hai mươi năm có lẻ. Và cũng nơi ấy, mình chẳng đếm được đã bao nhiêu chiều muộn đứng trên ban công nhìn về hàng cây bằng lăng phía trước đều đặn bốn mùa lặng lẽ trút lá, lặng lẽ đâm chồi, lặng lẽ đơm bông, lặng lẽ khoe sắc mà lan man nghĩ về nhịp chuyển vần vĩnh cửu của thời gian.

Mình yêu góc phố ấy, yêu con đường nho nhỏ rất đỗi khiêm nhường, yêu những tán cây bằng lăng dọc bên đường đến mùa trổ hoa tim tím vun tròn no đủ, yêu cả dáng cành cây khẳng khiu gầy guộc khi trút lá đẹp vẻ phong trần, khoáng đạt, đợi đến xuân về bung rộ những non xanh.

Nhưng giờ đây, góc phố nhỏ, ngôi nhà thẫm màu thời gian và hàng cây bằng lăng tưởng chừng vô tri vô giác ấy đã trở thành khoảng nhớ đầy vơi. Mỗi lần ngang qua mình đều sẽ sàng ngoái đầu nhìn lại. Cái ngoái đầu đến vô thức ấy của mình khiến cậu con trai ví von, tuổi già thường quá khứ để trước mặt, tương lai để sau lưng. Ừ, hẳn là mình không còn trẻ, hẳn là mình đang già. Thành ra, chỉ cần một cơn gió ngang qua, chỉ cần cơn mưa ầm ào nặng hạt, hay chỉ cần thoáng qua góc phố thân quen, chỉ cần một câu chuyện kể của những ngày chưa xưa mấy là lòng lại bất chợt miên man. Như hoài niệm. Như đồng cảm. Như lưu luyến. Chẳng phải ở độ tuổi này mình trăn trở suy tư hơn, “gừng càng già càng cay” hơn, mà đơn giản là như lắng lại, điềm tĩnh hơn trước những vui, buồn, những đổi thay của dòng chảy cuộc sống, như trân quý biết bao những tháng năm buồn vui, những tháng năm ghi dấu những ân tình chẳng thể nào đong, chẳng thể nào đếm được.

Mình nhận ra, cuộc sống vốn ẩn chứa biết bao điều nhỏ bé đơn sơ mà soi lòng vào thấy bình yên, thân thuộc. Như góc phố nhỏ và hàng cây bằng lăng vẫn bốn mùa lặng lẽ, còn cuộc sống như vốn dĩ phải thế, vẫn miên man chảy, chảy mãi. Như cái ngoái đầu vô thức mỗi lần ngang qua góc phố nhỏ kia mãi là sợi dây neo đậu, nuôi dưỡng cho mình biết bao cảm xúc. Biết bao mênh mang, dạt dào kỷ niệm và cả nhớ nhung, thương mến những tháng ngày đã cũ. Biết bao chờ đợi, hy vọng cho những tháng năm nay và những tháng năm sau, sau nữa cũng đong đầy thêm những ân nghĩa khó phai.

Mỗi khi mình ngoái nhìn lại căn nhà cũ kĩ, ngoái nhìn lại con đường nhỏ, ngoái nhìn hàng cây bằng lăng đang mùa hoa, ngoái nhìn một khoảng trời, một góc phố, ấy là khi trái tim đang rung lên. Dù chầm chậm ngoái nhìn thật lâu hay trong vội vã, mình cũng đã lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp của đất trời và của chính trái tim mình. Giống như hàng cây bằng lăng nơi góc phố đang khoe sắc tím mộng mơ ấy, theo tháng, theo ngày rất dễ phai. Hôm nay thắm đấy, nồng đấy, tươi đấy, nhưng ngày mai đã phai, đã nhạt rồi. Chỉ những ký ức và cảm xúc về hàng cây bằng lăng ấy trong mình mới thật bền lâu, như một mùi hương, như một màu hoa, mãi trở về trong thương nhớ.

Thành ra, góc phố nhỏ và hàng cây bằng lăng tưởng chừng vô tri vô giác ấy mãi trở thành khoảng nhớ đầy vơi, mãi như một mùi hương, như một màu hoa trở về trong mình bao thương nhớ. Nhưng rồi, mai kia, nào đâu chỉ góc phố nhỏ, khoảng trời nhỏ kia, sẽ còn thêm những nơi, những chốn cũng sẽ đi vào miền nhớ. Dù thế nào, mình vẫn tự nhủ lòng, sau mỗi ngày sẽ luôn là gió mới, nắng mới. Chỉ là những ân tình, những nhớ thương sẽ mãi không bao giờ cũ. Như góc phố kia, như khoảng trời kia, như hàng cây bằng lăng kia, vẫn mãi theo mình về trong ký ức để thức dậy những xôn xao.

Theo NGUYÊN PHÚC (baokontum.com.vn)

Có thể bạn quan tâm

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Khi cơn mưa bất chợt lướt ngang thành phố, người chủ tiệm sách cũ vội vàng xoay trục kéo dài mái hiên, tránh để nước tạt vào những chồng sách đã ngả vàng. Tuy có vẻ cũ kỹ, nhưng những quyển sách ấy lại là niềm đam mê của nhiều thế hệ, trong đó có các bạn trẻ.

Vườn thương chở những ước mơ

Vườn thương chở những ước mơ

(GLO)- Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mùa dã quỳ về

Mùa dã quỳ về

(GLO)- Cuối tháng 10, trời cao nguyên biếc trong, thấp thoáng chùm mây trắng dạo chơi cùng nắng vàng. Vạt cỏ đuôi chồn bên lối xuống rẫy cà phê đã cao ngút mắt, nương mình theo gió. Nhìn vạt dã quỳ thắm xanh màu lá, lòng tôi thấp thỏm mong ngóng sắc vàng mùa hoa.

Tranh của họa sĩ Trịnh Tuân.

Khởi nguồn của yêu thương…

(GLO)- Cứ vào tháng 10, bên thềm ngày 20, không khí từ trong nhà ra ngoài ngõ, từ công sở, trung tâm thương mại, trường đại học đến các điểm công cộng dường như nhộn nhịp hơn mọi ngày. Những chàng trai ghé tiệm hoa chọn những bông hoa hồng tươi thắm.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Tím chiều thương nhớ

Tím chiều thương nhớ

(GLO)- Những bông hoa chiều tím mỏng manh luôn đem cho tôi sự an ủi dịu dàng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bao nhiêu lần ngồi trong chiều cùng sắc hoa là bấy nhiêu thương nhớ ùa về, đánh thức một vùng ký ức.

Thương hoài mùa nhãn

Thương hoài mùa nhãn

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

null