Vẹn ngày thanh khiết

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi sống ở đây đủ lâu để nhận ra thời tiết cứ mỗi năm mỗi khác. Hoặc có thể, trước kia vì bận rộn với mọi thứ thường nhật mà chuyện nắng mưa, sự biến đổi của bầu trời mình chẳng kịp quan tâm.
Sáng nay tôi ra phố. Trời chưa có nắng, vẫn một màu âm u, xám ngắt. Tôi nhớ tiết trời mùa thu Hà Nội, trời sáng sớm cũng se se lành lạnh, nhưng cái âm u tôi tối của Hà Nội khác Pleiku, một nơi bụi mờ che phủ còn một nơi là sương mỏng giăng giăng. Chỉ một lát, khi ông trời uể oải thức dậy thì mây từ xám ngắt chuyển thành trắng tơi như bông, rồi những mảng trời màu xanh hiện ra để bầu trời mang một màu thiên thanh quang đãng.
Đã có nhiều trận mưa xen lẫn với cái nắng gay gắt của Tây Nguyên nên trời rất sạch, cây cũng sạch tươi và xanh um một màu ngăn ngắt. Trên núi đá, chỗ con đường tôi hay đi ngang qua, mùa nắng làm trơ ra màu khô khốc, xám ngắt của đá. Vậy mà vài trận mưa đã làm bật lên những mầm xanh lấm tấm xung quanh. Núi đá khoác một màu áo mới, màu của sự sống với hy vọng xanh tươi. Buổi chiều không mưa, vài bạn trẻ mang đàn ra hát. Họ để xe ở chân núi, leo ngược dốc để quây quần cùng nhau cất lên những bài tình ca tuổi trẻ, tiếng hát ngân vang, thanh khiết. Trên nền trời xanh, những cánh diều chấp chới rồi căng gió bay vút lên trời cao. Một khung cảnh yên bình nhưng không lặng lẽ mà sống động tươi vui, hài hòa giữa cảnh sắc tự nhiên và con người.
Ảnh minh họa (nguồn: INTERNET)
Ảnh minh họa (nguồn: INTERNET)
Dưới cánh rừng tái sinh gần nhà, những mảng xanh cũng bật lên dưới gốc thông già. Chỉ cần có mưa là mầm cỏ, mầm cây ấp ủ trong đất vươn lên mạnh mẽ. Những ngày này đi ngang qua rừng thông, cảm giác không khí thật trong lành vì lá thông vi vu trút bụi. Những mầm non tươi mới cũng đã nhu nhú. Năm nào cũng thế, nó mang một mảng màu tươi mới nhưng không lạ lẫm, nó hút mắt người xem để họ chỉ đứng từ xa mà vọng ngắm, không nỡ đặt bàn chân thô ráp lên trên.
Sáng cuối tuần, chọn một góc quán quen có nhiều cây xanh. Tôi ngồi thư giãn bên ly cà phê, rót lên năng lượng tiêu cực bằng những cú hít thở sâu lồng ngực, nghe từng phím đàn ngân lên trong buổi sớm thanh khiết. Có cảm giác như cuộc sống của mình đang vương giả, dư thừa. Mọi áp lực, mệt mỏi dần tan biến. Tôi nói với bạn mình, cậu hãy thả lỏng cơ thể, thưởng thức một ly cà phê ngon, nghe một bản nhạc dịu dàng, đắm mình với thiên nhiên cây cỏ, cuộc sống thế là đủ. Có những khoảnh khắc cần phải đắm chìm, buông bỏ những toan tính gạo tiền để thấy cuộc đời này tươi vui, đáng sống đến nhường nào.
Những buổi sáng thanh khiết cứ tiếp diễn để ngày nối ngày, mùa nối mùa, năm tiếp năm. Thiên nhiên vẫn cứ hài hòa và xinh đẹp, chỉ là bạn lựa chọn bỏ lỡ hay nắm giữ để cuộc sống hiện tại có ý nghĩa hơn ngày hôm qua.
TẠ NGỌC ĐIỆP

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

(GLO)- Anh khởi đầu từ thơ, từ hồi chưa vào quân đội, rồi thành công về đường văn xuôi với những tiểu thuyết và truyện ngắn nổi tiếng, là một cây bút văn xuôi với rất nhiều thành tựu, những là “Một ví dụ xoàng”, “Mình và họ”, “Người đi vắng”, “Vào cõi”, “Ngồi”, “Những đứa trẻ chết già”...
Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...

Ông Siu Phơ (bìa phải) thực hiện nghi lễ cúng với sự hỗ trợ của ông Rah Lan Hieo. Ảnh: Vũ Chi

Phú Thiện: Khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơtao Apui

(GLO)- Sáng 30-4, tại Khu Di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi (xã Ayun Hạ, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai), UBND huyện Phú Thiện khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơ tao Apui và Hội thi văn hóa thể thao các dân tộc thiểu số lần thứ XV năm 2024.