Về với thiên nhiên

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Mẹ hay đùa tôi: “Mày có nốt ruồi chân à con? Sao mà cứ thích xê dịch thế!” Cũng có thể là thế thật. Tôi thuộc tuýp người không ở lâu được một chỗ, dăm bữa nửa tháng chưa được đi đâu là người bứt rứt khó chịu, lại tìm cớ tìm chỗ để đi.
Những chuyến đi của tôi thường cố gắng tối giản mọi chi phí phát sinh. Vậy nên chỉ cần có ý tưởng thì cũng dễ dàng biến mong muốn thành hiện thực và cũng rất dễ kiếm bạn đồng hành cho những cuộc dã ngoại bất thình lình. Thật tình, đa số mọi người đều thích được đi du lịch. Được khám phá cảnh quan thiên nhiên là một cách giải trí tuyệt vời, được đặt chân đến những đất nước xa xôi để mở mang đầu óc lại càng tuyệt vời hơn. Nhưng đâu phải ai cũng có điều kiện để đến những nơi như vậy. Cho nên tôi đã chọn cho mình và gia đình những chuyến khám phá ngoại ô đầy thú vị.
 Minh họa: Kim Hương
Minh họa: Kim Hương
Điểm đến có thể là nơi nổi tiếng như: Biển Hồ, thác Phú Cường, Chư Đang Ya… nhưng cũng có khi lại là nương chè, rẫy cà phê, ao cá, đập thủy lợi… Cứ khoảng hơn một tháng là gia đình tôi lại rời phố. Bỏ lại sau lưng những giờ học thêm của con cuối tuần, bỏ lại những quán cà phê đông đúc, bỏ lại những vội vàng cho kịp giờ công sở của cả tuần, chúng tôi cùng lên xe với lỉnh kỉnh bánh mì, nước suối. Và đi. Trẻ con nhà tôi quen những cuộc đi như vậy của cha mẹ nên rất hào hứng. Ba cha con thể nào cũng rủ rỉ rù rì từ tối hôm trước để bàn tính xem sẽ mang theo những gì cho một cuộc khám phá thiên nhiên. Tôi lẳng lặng chuẩn bị chiếu, võng, mũ, nón… và những thứ vặt vãnh dễ quên để sáng hôm sau cả nhà lên đường sớm nhất có thể.
Thỉnh thoảng, dăm ba gia đình rủ nhau đi cùng cho vui. Những lúc đông người, chúng tôi thường chọn điểm đến là ao hồ, sông suối để có thể thả câu. Bọn trẻ con lâu rồi bị đóng khung bởi phố phường chật chội, được trải nghiệm câu cá, lội chân trần xuống nước và nằm võng đu đưa dưới bóng mát của tàng cây thì quả là không gì tuyệt vời hơn. Người lớn chúng tôi thường trải những tấm bạt to ra khoảng đất trống nhiều bóng cây che mát, bỏ những món đồ khô đã chuẩn bị sẵn từ nhà. Thường thì chúng tôi có chuẩn bị thêm một ít đồ để nướng đã ướp sẵn gia vị cho thấm. Cánh đàn ông thì kê đá cắm cây làm bếp nướng, sau đó thì giao phần còn lại cho chị em phụ nữ. Trong khi đó, cánh đàn ông chia nhau ra tìm chỗ để cắm cần câu. Bọn trẻ con đi theo và háo hức chờ đợi. Những trải nghiệm này sẽ là kỷ niệm khó quên đối với cả người lớn lẫn các con. Vì vậy, chúng tôi luôn cố gắng tạo cho con mình có những ngày thật sự vui vẻ, thoải mái cùng thiên nhiên.
Pleiku được thiên nhiên ưu đãi nên có rất nhiều điểm có thể dừng chân thăm thú và cắm trại. Tuy nhiên, những cuộc đi này chỉ có thể thực hiện vào những ngày khô ráo. Mùa mưa, địa điểm được lựa chọn phải là những nơi có mái che để tránh mưa tránh gió. Những điền trang câu cá thư giãn phía xa thành phố cũng là một trong những lựa chọn để tổ chức cho con những ngày xê dịch.
Càng đi, càng trải nghiệm, tôi càng nhận ra một điều: “Đi đâu cũng được, miễn là đi cùng nhau”. Những chuyến đi gia đình như thế vừa giúp các con và cả cha mẹ thư giãn đầu óc, nhưng cái được sâu xa hơn chính là sự gắn kết tình cảm gia đình. Đó chính là lạt mềm buộc chặt, là gia vị của tình yêu, là chất kết nối để mọi thành viên trong gia đình được gần nhau và cảm nhận được sự ấm áp bên nhau. Hạnh phúc đôi khi chỉ giản đơn như vậy. Bạn tin không?
 Lam Anh

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null