Thương mùi khói bếp

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Thuở bé, mỗi lần trời nhá nhem tối, tôi thường mon men ra sau nhà, nơi mẹ đang lom khom nhóm bếp. Mùi khói củi trộn lẫn mùi cơm mới nấu ngấm vào từng nếp áo, từng sợi tóc.

Mỗi khi nhớ về tuổi thơ, trong ký ức tôi không phải là tiếng ti vi ồn ã hay tiếng còi xe inh ỏi, mà là âm thanh tí tách của củi khô, tiếng cơm sôi lục bục và mùi khói bếp thơm nồng quyện vào không gian.

Căn bếp nhà tôi ngày ấy chỉ là một cái chái nhỏ dựng tạm bằng tre nứa, vách đất, mái lợp bằng những tấm lá cọ già. Bếp làm bằng đất nung, mẹ chất đầy củi khô dưới gầm. Mỗi lần nấu cơm, mẹ phải ngồi sát xuống, vừa quạt vừa điều chỉnh ngọn lửa cho đều. Khói bay mù mịt, mắt mẹ đỏ hoe nhưng khuôn mặt khi nào cũng sáng rỡ trong ánh lửa hồng. Tôi thường lăng xăng quanh mẹ, nhặt củi, đưa tay hứng những làn khói rồi cười khúc khích như vừa phát hiện ra một trò chơi mới.

com-mui-khoi-bep-5095.jpg
Ảnh minh họa: H.T

Cơm nấu bằng bếp củi có một mùi thơm rất lạ. Nó đượm mùi lửa, mùi khói, mùi gạo mới và cả giọt mồ hôi mặn mà của mẹ. Có những hôm, mẹ cố tình để cơm cháy một lớp dưới đáy nồi. Miếng cơm cháy vàng ruộm, giòn rụm, vừa nhai vừa nghe tiếng răng rắc vui tai. Những ngày đông lạnh giá, được ngồi bên bếp, ăn cơm nóng với chút cá kho khô, dầm mắm ớt, lòng tôi thấy ấm áp vô cùng.

Làn khói bếp theo mẹ con tôi qua những năm tháng gian khó. Những bữa cơm độn mì, độn khoai; những nồi cháo loãng mẹ nấu khi mùa màng thất bát; những đĩa rau rừng hái vội sau cơn mưa chiều... Tất cả đều mang vị mặn của giọt mồ hôi, vị ngọt của tình thương yêu của mẹ.

Lớn lên, tôi rời làng, lên thành phố học rồi làm việc. Những bữa cơm trong căn phòng trọ nhỏ hẹp khiến tôi thèm quay quắt cái mùi khói bếp quê nhà. Có những hôm trời đổ mưa, ngồi một mình bên cửa sổ, tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang ngồi bên bếp xưa, mẹ đang lúi húi bên nồi cơm sôi sùng sục, hơi khói cay xè mắt nhưng tim lại rưng rưng ấm áp.

Có lần về quê, tôi cố tình xin mẹ cho nhóm bếp củi. Mẹ bảo: “Giờ bếp gas, bếp điện tiện lắm, ai còn nấu củi cho cực”. Nhưng trước ánh nhìn nài nỉ của tôi, mẹ cũng chiều lòng. Tôi vụng về nhóm lửa, khói xộc thẳng vào mắt cay xè. Mẹ ngồi bên, vừa quạt vừa cười: “Thấy khổ chưa con?”. Ấy vậy mà trong cái chập chờn khói lửa ấy, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm, mọi muộn phiền như tan vào làn khói, chỉ còn lại những kỷ niệm của một thời thơ bé.

Mỗi lần nhớ về tuổi thơ, tôi lại nhớ đến bếp củi, đến nồi cơm mẹ nấu, đến mùi khói quẩn quanh như tấm chăn ấm quấn lấy tâm hồn trẻ nhỏ. Mùi khói ấy không chỉ vương trên mái tóc, trên vạt áo, mà còn thấm sâu vào trong từng thớ thịt, từng nhịp đập trái tim. Để rồi, dẫu đi xa đến đâu, bôn ba nơi nào, chỉ cần một lần bắt gặp mùi khói bếp, tôi lại thành trẻ nhỏ, chỉ muốn chạy ào về nhà, sà vào lòng mẹ, ăn một bữa cơm đượm mùi khói củi năm xưa.

Có thể bạn quan tâm

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

null