Thơ Y Nguyên: Mẹ và mùa xuân

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Đông tàn, xuân sang, nhịp chảy thời gian vô tình nhuộm bạc lên tóc mẹ, dáng người thêm hanh hao, đôi bàn tay dãi dầu... Dù vậy, thoảng qua một chút suy tư, "Mẹ và mùa xuân" của tác giả Y Nguyên vẫn nhìn mùa sang với gam màu tươi sáng, đầy hy vọng.

Minh họa: NGUYỄN VĂN CHUNG

Minh họa: NGUYỄN VĂN CHUNG

Mẹ ngồi trên bậc cửa

Mùa xuân về sau lưng

Tàn đông rơi trắng tóc

Trán hanh hao nửa vừng.


Mẹ ngồi trên bậc cửa

Lặng im thân tượng chiều

Tay khô gầy nẩy lộc

Nhú xanh mầm thương yêu…


Mẹ ngồi-im bóng tối

Mắt trăng vàng nguyên tiêu

Ép khô dòng dầu dãi

Hóa sinh cho mọi điều.


Mẹ ngồi-đêm khát vọng

Nắng ban mai tươi hồng

Bên kia bờ quá khứ

Gió xuân về mênh mông…

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

(GLO)- Loài hoa mang trong mình vị đắng đót nhưng vẫn căng mình tận hiến không chỉ sắc vàng rực rỡ mà còn nuôi dưỡng cho đất đỏ bazan màu mỡ. Bài thơ "Hoa đắng" của nhà thơ Ngô Thanh Vân là những lời viết đầy cảm xúc dành cho loài hoa đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này.
Bày tranh Việt đoạt giải thưởng Đông Nam Á trị giá nửa tỷ đồng

Bày tranh Việt đoạt giải thưởng Đông Nam Á trị giá nửa tỷ đồng

Tác phẩm đặc sắc của 8 nghệ sĩ trẻ tài năng nhất từ cuộc thi mỹ thuật uy tín Đông Nam Á “UOB Painting of the Year 2023” được trưng bày tại triển lãm, đón khách tham quan từ sáng 23/3 tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam. Chủ nhân bức tranh được giải cao nhất mang về phần thưởng 500 triệu đồng.
Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

(GLO)- Những cảm xúc dạt dào như con sóng được tác giả Phùng Sơn thể hiện trong bài thơ "Biển nhớ". Trước mênh mông của biển, sóng vô tình vỗ bờ rồi lại mải miết trôi xa, để lại một nỗi ngóng trông, mong chờ, nhung nhớ...