Tháng Chạp

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Buổi sáng cuối đông, đất trời vẫn chìm trong rét mướt, sương lạnh la đà bảng lảng lúc chiều buông. Hoa chưa khai nhụy nhưng nõn búp đã náu sẵn trong thân cành đợi ngày bung cánh tỏa hương. Ai bảo tạo hóa vô tình, thiên địa vô tri? Đất trời cũng biết dùng dằng nửa đi nửa ở. 
Năm mới bắt đầu mà mùa đông vẫn còn vấn vương lưu luyến, thương nàng Bân cứ đan áo mãi không thôi... Khúc giao mùa Đông-Xuân bởi thế không mộng mơ thi vị mà cắt cứa nỗi niềm, âm thầm mà nhức buốt, như rét tháng 3 muộn màng, tê tái.
Bây giờ, mới đầu tháng Chạp. Mặc kệ mùa đông cứ chùng chình mưa phùn gió bấc, lòng đã muốn đóng gói năm cũ gửi vào ký ức để đón một mùa xuân mới đang về. Nghi thức dọn dẹp thường bắt đầu bằng thói quen nhìn lại và tự hỏi, một năm qua mình đã làm được gì, đã bỏ lỡ điều gì, còn điều gì tiếc nuối hay ân hận? Không phải để khoe khoang hay tranh đua với đời mà đơn giản để biết mình có hơn chính mình hôm qua, để vui với niềm vui bình dị và có động lực phấn đấu cho những ngày mai. Trong dòng chảy 365 ngày, có người nên duyên đôi lứa, có người đón đứa con thương yêu chào đời, người mua đất cất nhà, người sắm sanh xe cộ, người tìm được công việc mới... Những thành quả dù ít dù nhiều, dù lớn lao như dời non lấp bể hay đơn giản là niềm vui được sống thực với mình cũng khiến người ta ngộ ra và trân quý.
Đời người chẳng phải là những năm dài tự đúc kết chiêm nghiệm, lấy năm trước làm nền tảng cho năm sau, lấy tin yêu và hy vọng làm phép màu đi qua chông gai, gian khổ đó sao? 
Cũng có những được mất không hiện hữu thành hình để gọi tên, như ngày tháng đôi khi được đếm không phải bằng các con số, mà bằng những yêu thương hay khổ đau không thể nào quên lãng... Với nhiều người, năm 2021 là một năm đau thương, khủng hoảng bởi sự tấn công của đại dịch Covid-19. Hàng ngàn sinh mạng đã ra đi vĩnh viễn. Hàng ngàn đứa trẻ bỗng hóa mồ côi. Hàng ngàn người lao động phải rời bỏ chỗ làm để về quê tìm đường sống.
Nhưng đại dịch cũng làm biến đổi sâu sắc nhận thức của chúng ta về hạnh phúc, thay đổi thói quen cố hữu của từng người trong cuộc sống thường ngày. “Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu”-mất đi niềm vui ồn ào bên ngoài, người ta đi tìm sự an yên trong cõi sâu tâm thức, chăm chút cho tâm hồn lâu nay bị cuộc sống kéo đi trong ngàn vạn lo toan. Những người đàn ông không la cà nhậu nhẹt sau giờ làm. Những người đàn bà không tụ tập cà phê tán gẫu hay rủ nhau shopping khi có thời gian rỗi. Những đứa trẻ không di chuyển như con thoi giữa các lớp học thêm hay các điểm luyện thi vào trường này trường nọ. Bố mẹ, vợ chồng, con cái nhìn thấy nhau, quan tâm nhau nhiều hơn mỗi ngày.
“Sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn” không còn là châm ngôn siêu hình mà thành trạng thái sống thực tiễn của rất nhiều người thời Covid. Trong tâm dịch, giữa đỉnh dịch, những bếp ăn từ thiện đỏ lửa, những chuyến xe không đồng chạy suốt Bắc-Nam đón đưa người, vận chuyển hàng, tiếp tế cho người khó khăn trong cơn hoạn nạn. Những chiến binh áo trắng, chiến sĩ áo xanh miệt mài bám trụ các bệnh viện dã chiến, trung tâm cách ly, bất chấp hiểm nguy gian khổ. Một năm nhiều sóng gió và mất mát nhưng cũng thật nhiều tấm lòng cao cả với những nghĩa cử cao đẹp.    
Những ngày cuối năm, khi trời rải thứ nắng vàng phai mà thấm lạnh, tôi cũng bồi hồi lật giở những niềm riêng, nghe buồn vui trào dâng trong lòng tha thiết. 
Niềm vui lớn nhất với tôi trong năm qua là sự bình yên. Bình yên của gia đình, của những người thân yêu và bình yên trong sâu thẳm tâm hồn. Những được mất hơn thua và cả những biến cố bất ngờ ập đến không còn làm tôi phải bận lòng, đau khổ. Biết chấp nhận sự thật, chấp nhận cả những điều thiếu khuyết ở mình ở người giúp tôi buông bỏ buồn phiền và những suy nghĩ tiêu cực, chỉ giữ lại những cảm xúc riêng tư đằm sâu lắng dịu, như cách giữ cho trái tim mình luôn khỏe mạnh để yêu thương, để cho đi và tha thứ.
Những ngày cuối năm, chiều nghiêng nắng qua thềm, vàng phai hắt bóng, nghe ấm nồng lan trong không gian, gió mơn man một nụ hoa vừa hé nở. Có lẽ mùa xuân sẽ sớm trở về. 
HÀ HOÀI PHƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null