Tết ở lòng mình

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

 Sau một vòng tuần hoàn, Tết lại quay về với muôn người và muôn nhà. Có cái Tết đủ đầy sung túc, có cái Tết đơn sơ giản dị, có cái Tết bộn bề, có cái Tết thảnh thơi... Từ trong bao điều mới mẻ hôm nay, vẫn còn đâu đó những giá trị cổ truyền chưa hề bị mai một. Và tôi, tôi cũng có cho mình một ý niệm riêng về Tết.

1. Dường như mọi khấp khởi mừng vui, hết thảy mọi hân hoan, hạnh phúc đều vun đầy trong một chữ “Tết”. Chả thế mà người ta thường ví von là “vui như Tết” đó sao!

Thật vậy, dù ở lứa tuổi nào, hoàn cảnh nào, Tết vẫn luôn là khoảnh khắc được mong đợi. Ở đấy chứng kiến những giây phút sum vầy, đoàn tụ hiếm hoi của những người con xa nhà biền biệt suốt tháng rộng năm dài. Bởi thế mà mỗi khi nghe ai đó rỉ rả bên tai câu “về quê ăn Tết” là chợt thấy lòng xốn xang đến lạ. Tết không về nhà thì đi đâu nữa. Ý niệm ấy như một mặc định thiêng liêng, đầy khát khao và cũng là trách nhiệm của mỗi người, đôi khi còn khái quát thành tư tưởng “Tết là để về nhà”.

Hành trang quay về dẫu còn bao trăn trở ngổn ngang, đặc biệt là những thiếu thốn, khó khăn của bao người lao động xa xứ, vậy mà họ vẫn vượt qua tất cả để dừng chân ghé lại cội nguồn. Họ ý thức được rằng, chẳng có nơi chốn nào ấm áp hơn, gần gũi hơn mái nhà mình, người thân của mình, để được sống trọn vẹn từng khoảnh khắc Tết, nhấm nháp dư vị Tết với làng quê, với bao nhiêu kỷ niệm ấu thơ mà cuộc sống xô bồ từng vô tâm đánh cắp.

Tết là khoảng thời gian gác lại tất thảy bộn bề, cho phép mỗi người tạm quên đi bao lo toan cơm áo, bao dự định công việc còn dang dở. Người tranh thủ giai đoạn này để lo lắng chu tất việc nghĩa ân, hiếu hỉ. Người thì dành riêng cho mình khoảng lặng để nghỉ ngơi đúng nghĩa nhằm phục hồi, tái tạo năng lượng chuẩn bị cho một hành trình mới. Người mặc sức xả hơi hưởng thụ như một cách để giải toả căng thẳng, cân bằng cuộc sống.

 

Chợ Tết. Ảnh minh họa
Chợ Tết. Ảnh minh họa


 2. Tôi dành Tết để sống với hoài niệm của riêng mình. Về bên Tết mà nghe kể chuyện Tết, ôn lại ngày quá vãng mà trải lòng với một thời khó nhọc, để hồi tưởng về bao người thân đã khuất. Tôi luôn đau đáu thương về những điều cũ xưa chưa từng lạc mất trong ký ức của mình.

Tết còn là dịp để giáo dục ý thức cội nguồn, nhắc nhớ mỗi người về nghĩa vụ, trách nhiệm với giống nòi, tiên tổ. Năm nào cũng thế, tôi chưa hề quên việc theo chân bố đi chạp mả, tỉ mẩn cắt tỉa từng đám cỏ, sửa sang lại mộ phần ông bà, thay cát mới cho lư hương... Những việc làm hiếm hoi ngày cuối năm dậy lên trong tâm thức tôi bao điều thật khó tả.

Còn nữa, người ta thường nói “Giận gần chết ngày Tết cũng thôi”. Vậy đó, trong cuộc sống con người ta tránh sao được đôi lần va chạm, lúc này lúc khác phật ý nhau, thế mà Tết về lại tự nhiên hỉ xả, bỏ qua cho nhau tất cả. Tết như một sợi dây kết nối thân tình, đưa người về lại gần nhau mà cảm thông nhiều hơn, yêu mến sâu hơn.

Tết vẹn tròn và ý nghĩa biết nhường bao khi đó đây chứng kiến những nghĩa tình thơm thảo. Tết theo chân người thiện nguyện bằng những chuyến xe yêu thương, mang mùa Xuân ấm áp đến trẻ em nghèo, đến người dân vùng cao, đồng bào vùng lũ lụt. Biến cố dịch bệnh đeo đẳng lại càng cần nhiều hơn những nghĩa cử sẻ chia, đỡ đần đầy nhân ái, lan toả tinh thần đùm bọc trong tiếng gọi đồng bào trìu mến, thân thương.

Tết giản đơn lắm, gần gũi lắm. Ấy là khi ta biết yêu thương và sẻ chia, khi ta biết trân trọng tình cảm gia đình và có ý thức cội nguồn sâu sắc. Thì dẫu đâu đó chưa được sung túc đủ đầy, miễn ta vơi bớt muộn phiền và được trả về với tĩnh tại, an yên là lòng ta đầy Tết.

https://www.baokontum.com.vn/toa-soan-ban-doc/tet-o-long-minh-22459.html

 

Theo Lam Giang (baokontum)

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null