Quê nhà

(GLO)- Trong cuộc đời mỗi con người có biết bao nỗi nhớ, bao niềm khắc khoải luyến thương, hẳn ai cũng sẽ ít nhiều dành riêng một góc lòng mình cho mẹ cha, cho quê hương, cho mái nhà ấu thơ yêu dấu. Trên hành trình dựng xây khát vọng của riêng mình vẫn đau đáu hướng về nguồn cội.
Những bài học đầu đời khi ta ê a tập đọc, tập viết đã hiện lên bao điều dung dị để tình cảm được đắp bồi mà tự nhiên biết mến thương con đường làng, dòng sông quê, đồng lúa chín, biết trân quý hạt gạo được chắt chiu từ mưa nắng bốn mùa khó nhọc của mẹ cha. Để rồi, dẫu ta có đi đâu, thành công hay thất bại, nhận về muôn vàn hạnh phúc, buồn vui vẫn day dứt thương về một nơi chốn bình yên, thân thuộc ta gọi là quê, là nhà.
Thế mới biết, dù có trưởng thành bao nhiêu, quăng quật phong sương thế nào, tấm tình với quê hương vẫn tựa hồ nỗi nhớ của một đứa trẻ khi xa mẹ, khó có thể vượt qua nổi câu hát, lời ru sau lũy tre làng. Quê nhà mỗi lần về lại, ta thương đến nôn nao khi nhìn lên mái tóc hoa râm quá nửa đời sương gió, vầng trán, khóe mắt chằng chịt vết chân chim của đấng sinh thành. Đôi bàn tay nhăn nheo chai sạn ấy dành cả cuộc đời để chăm bẵm, nâng niu ta từ thuở ấu thơ cho đến mãi sau này. Ta về nhà để lại được làm những đứa trẻ, được vỗ về mà tự thấy mình nông nổi, nhỏ bé nhường nào. 
Thương sao bếp mẹ đơn sơ đượm nồng lửa ấm, tí tách reo vui mỗi sớm, mỗi chiều. Căn bếp gửi gắm vào đó ân tình lòng mẹ cho những bữa cơm dẫu đạm bạc mà mỹ vị đặn đầy. Ta yêu nhiều lắm thơm thảo vốn quê được chưng cất tài tình, khéo léo từ trong tiếng gọi, câu chào chân phương mà thiết thân, gần gũi. Sự chia sẻ, đỡ đần nhau việc lớn, việc nhỏ như một thông lệ giản đơn mà thành sợi dây gắn kết bền sâu nghĩa xóm, tình làng.
Minh họa: Thủy Ngọc
Minh họa: Thủy Ngọc
Sau tháng năm bộn bề trôi nổi, việc đầu tiên khi ghé về quê nhà, ta thường múc một gàu nước giếng mát trong, khỏa lên đầu, lên mặt gột rửa hết bụi bặm đường xa. Rồi ngủ một giấc thật say dưới mái hiên nhà, nghe ngọn gió nồm từ dòng sông lồng lộng bạt lên hòa cùng văng vẳng tiếng gà trưa nhảy ổ. Khoảnh khắc ấy, ta thấy lòng mình thanh thản, an yên đến lạ thường.
Đêm xuống, vầng trăng quê trong trẻo tỏa ngát thanh bình, dát bạc xuống dòng sông. Ta nghe rõ cả tiếng con tôm càng búng nước, con cá quẫy đuôi đớp bóng lao xao. Ngồi với dòng sông quê, ta nghĩ nhiều hơn về đời cha đời mẹ, về những long đong bồi lở phận người, mà không nguôi day dứt. Những lớp phù sa cần mẫn chắt chiu của mẹ cha đã dành để tưới tắm, vun xới cho đời ta cao rộng một dáng hình. Tôi đã từng viết những câu thơ gan ruột trong một lần như thế: “Làng như mẹ, bao dung và khó nhọc/Tôi thương quắt lòng mỗi buổi đi xa/Bao lần tiễn đưa là bao lần mẹ khóc/Cha chỉ trầm ngâm khói thuốc tay vàng...”.
Hỏi, cuộc đời ta còn được bao chuyến về quê? Hỏi, ta còn bao nhiêu cơ hội để được trở về thăm mẹ cha của ta nữa? Những câu hỏi ấy neo vào đau đáu tâm tư của những đứa con lang bạt xứ người, cưu mang nặng trĩu bên lòng món nợ nghĩa tình, để mãi còn những nghĩ suy, trăn trở. Thì ai ơi, khi còn có thể về được, xin hãy cứ về, đừng khất lần chậm trễ. 
Bởi, những đứa con ly hương ai cũng mắc nợ quê nhà bằng chính nỗi nhớ niềm thương vời vợi khó gọi tên. Nỗi nhớ ấy lắng sâu và bền chặt như một phần ý thức nguồn cội thiêng liêng không dễ gì mất được.
NGÔ THẾ LÂM

Có thể bạn quan tâm

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).
Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

(GLO)- Từ ngày 17-1 đến 10-2, Bảo tàng tỉnh Gia Lai tổ chức triển lãm ảnh với chủ đề “Quảng trường Đại Đoàn Kết-10 năm đi vào hoạt động” trong khuôn viên của đơn vị. Đây là một cách để nhắc nhớ về sự kiện chính trị, văn hóa có ý nghĩa quan trọng đối với tỉnh nhà.
Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.
Thơ Lã Văn Mùi: Mơ xuân

Thơ Lã Văn Mùi: Mơ xuân

(GLO)- 40 năm phục vụ trong quân ngũ nên thơ của tác giả Lã Văn Mùi nhiều những hoài niệm về những tháng ngày trên chiến trường. Thơ của ông mộc mạc, giản dị, trong sáng như tâm hồn của người lính. “Mơ xuân“ là một bài thơ như thế.
Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

(GLO)- Nỗi nhớ tuổi thơ mênh mang, thao thiết với hình ảnh gần gũi, mộc mạc, thân thương như tiếng chim dồng dộc, con dế than, đống rơm khô, con đò, bến sông, ngọn khói chiều mồ côi… được tác giả Nguyễn Ngọc Hạnh thể hiện giàu xúc cảm qua bài thơ “Lạc mất đường về“.
Gương mặt thơ: Lữ Mai

Gương mặt thơ: Lữ Mai

(GLO)- Đọc thơ nữ có cái thú riêng của nó. Lữ Mai là một trường hợp như vậy. Những quan sát rất độc đáo, kiểu như: “bạn rót trà/từ nóc nhà có làn mây sà xuống“, liên tưởng cũng chênh vênh “mùa thu vừa rơi vừa ngủ“, mà thơ thì rất cần sự chênh vênh như thế.
Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

(GLO)- Thơ của tác giả Đào An Duyên luôn giàu hình ảnh. Điều đó có được từ sự quan sát tỉ mỉ, xúc cảm tinh tế. Bài thơ “Say mùa hội“ không chỉ có nhịp chiêng, vòng xoang, chàng trai, cô gái, mà còn có chồi non cựa mình, lúa đầy nhà, sàn đầy củi… tín hiệu một mùa xuân mới đang về.
Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

(GLO)- Bài thơ “Chạm“ của tác giả Lê Vi Thủy tựa một thước phim quay chậm khi miêu tả khoảnh khắc cuối đông với chiếc lá nhẹ rơi trong gió, ánh hoàng hôn buông. Tiếp nối là những khung cảnh bình minh tươi vui, hoa vàng khoe sắc, nếp nhà thay áo mới… Thêm một lần nữa, Lê Vi Thủy thành công khi đưa sắc màu hội họa tô điểm vào những câu thơ.